A stylish composition of pink roses, a cup of coffee, and a notepad. Perfect for romantic themes.
VIẾT NHẬT KÝ

Chủ nhật của bạn tan tành trước 10h sáng? Đây là cách cứu nó

Một Chủ nhật không cần kín lịch. Chỉ cần dậy muộn có chủ đích, chừa khoảng trống, và chốt đúng vài việc để cả ngày không trôi tuột.

Lee NguyenLee Nguyen11 phút đọc
Chủ đề:Nhật ký và tâm lý
Trong bài viết này

8h17 sáng chủ nhật, Tuyên, 34 tuổi, thiết kế đồ họa, vẫn nằm nghiêng trên ghế sofa. Màn hình điện thoại sáng xanh trên bụng, cạnh đó là cốc cà phê nguội và cái quạt trần kêu cọt kẹt đều đều. Anh nhắn cho bạn: 'Chủ nhật mà cũng ngợp thế này thì thôi'. Câu đó nghe buồn cười, nhưng mặt anh thì không.

Hôm qua anh định dọn nhà, trả lời email, ghé siêu thị, gọi cho mẹ, rồi tranh thủ sửa cái file còn treo từ tuần trước. Đến 10h, chưa việc nào xong hẳn. Càng cố nhét thêm, ngày càng mỏng đi, như cái khăn giấy bị kéo ướt. Tuyên bảo: 'Hay là nghỉ luôn cho xong'.

Nhưng Chủ nhật không cần bị biến thành một bản sao lúng túng của thứ Hai. Nó chỉ cần đủ chỗ thở, vài việc thật rõ, rồi một đoạn tối được khóa lại đàng hoàng để sáng hôm sau không phải lết ra khỏi giường như kéo theo cả tuần cũ. Cái khó không nằm ở việc làm nhiều hơn. Nó nằm ở chỗ chọn ít hơn, rồi dừng đúng lúc.

Dậy muộn vừa đủ để não chịu ngồi dậy

Dậy muộn vừa đủ để não chịu ngồi dậy

Anh Khoa mở mắt lúc 8h30, rồi nằm thêm đúng 15 phút. Màn hình điện thoại sáng lờ mờ trên gối, còn người thì chưa chịu rời khỏi cái đà ì sau giấc ngủ.

Anh không bật dậy như ngày đi làm. Chỉ xoay người, thở sâu, rồi tự nói một câu rất khẽ: 'Cho tôi thêm chút nữa'.

Cái 15 phút đó không làm Chủ nhật chậm đi. Nó làm đầu bớt lì, bớt cái cảm giác bị kéo lê ngay từ mép giường.

Mình từng ép bản thân ngồi dậy đúng 7h như sáng thứ Hai. Kết quả là cả buổi sáng ngồi đó, tay cầm cốc nước mà mắt vẫn như dán keo.

Lỗi hay gặp là tưởng nghỉ ngơi phải cắt sạch mọi độ trễ. Nhưng giấc ngủ không có nút công tắc, nhất là khi hôm qua bạn ngủ muộn, lật điện thoại tới gần 1h sáng.

Cách đơn giản hơn là chừa một khoảng chuyển tiếp. 8h30 thức dậy, 15 phút nằm yên, rồi mới ngồi dậy chậm rãi, như mở cửa cho ngày vào nhà chứ không đá tung nó.

Nhưng nếu tối qua bạn vừa đi xa về, người còn rệu, thì đừng cố giữ đúng con số. Khi đó, 8h30 chỉ là mốc để nhìn, còn cơ thể mới là thứ được quyền nói câu cuối.

Cốc nước ấm, tiếng quạt và 10 phút viết ra giấy

Cốc nước ấm, tiếng quạt và 10 phút viết ra giấy

Hà ngồi ở bàn ăn, cái quạt trần quay lạch cạch trên đầu. Mùi cà phê nguội còn vương ở mép cốc, màn hình điện thoại sáng xanh trên bàn, nhưng cô chưa chạm vào.

'Để đó đã,' cô lẩm bẩm, rồi kéo một tờ giấy trắng ra trước cửa sổ. Ánh sáng sáng nhạt rơi nghiêng lên mặt bàn, đủ để thấy cả mấy vệt bút bi cũ.

Cô uống một ngụm nước ấm, chậm thôi. Cái nóng nhẹ trôi xuống cổ họng, kéo đầu óc ra khỏi lớp sương lúc mới ngủ dậy.

Rồi Hà viết đúng 3 dòng: một việc phải xong, một việc muốn làm, một việc có thể bỏ. Không dài dòng, không chia ra thành 12 ô nhỏ như lịch họp.

Có hôm cô thử viết 7 việc, rồi 9 việc. Đến trưa, tờ giấy nhìn như một lời hứa quá tay, còn cô thì chỉ muốn quay lại sofa.

Cái hay của 10 phút này là nó ép ngày Chủ nhật chậm lại một nhịp. Bạn nhìn thấy mình đang định làm gì, rồi tự hỏi: 'Cái nào thật sự đáng mở máy?'

Và cũng có lúc không cần viết nhiều hơn. Chỉ cần ngồi yên nghe quạt chạy, nghe tiếng muỗng chạm vào cốc, rồi gạch một việc đầu tiên thôi.

Sai lầm hay gặp: nhét cả danh sách việc vào Chủ nhật

Sai lầm hay gặp: nhét cả danh sách việc vào Chủ nhật

Anh Tín ngồi giữa bàn ăn lúc 9h10, mở tờ giấy ra rồi thở hắt: 'Sao Chủ nhật mà như đi cày'. Trên giấy là 10 việc, từ thay bóng đèn tới dọn tủ lạnh, cái nào cũng nhìn có vẻ nhỏ. Ghép lại thì nó nuốt sạch cả buổi sáng.

Lỗi nằm ở chỗ tưởng mình đang tiết kiệm thời gian. Thực ra là đang xếp một ngày nghỉ thành ca làm thêm, rồi mong não tự vui vẻ mà chạy. Kết quả thường quen lắm: việc đầu thì làm chậm, việc cuối nằm nguyên trên giấy.

Mình cũng từng nghĩ nhét thật dày mới yên tâm. Nhưng đến 11h, tay còn cầm bút, bụng đã réo, mà tờ lịch thì vẫn dính nửa danh sách chưa chạm tới. Cảm giác ấy rất khó chịu: không hẳn bận, cũng không hẳn nghỉ.

Lỗi hay gặp nhất là chia việc theo mơ ước, không theo sức thật. 'Nếu mình có 6 tiếng rảnh' nghe thì đẹp, nhưng sau bữa sáng muộn, một cuộc gọi của mẹ, và 20 phút ngó điện thoại, cái khung đó co lại còn một nửa. Lúc ấy, 10 việc chỉ làm người ta thấy mình kém.

Thử đổi sang kiểu chọn ít hơn. Chỉ giữ 2 việc phải xong, thêm 1 việc nhẹ nếu còn hơi, thế là đủ để ngày không vỡ. Danh sách ngắn nghe hơi thiếu tham vọng, nhưng nó cho bạn chỗ thở giữa chừng.

Đừng biến mọi thứ thành việc Chủ nhật. Có món để qua tuần sau vẫn không sao, có món làm hôm nay chỉ vì đang sốt ruột nên muốn xong ngay. Chọn được món nào không cần chạm tới, ngày nghỉ tự dưng mềm đi một nửa.

'Ít việc hơn' không phải lười. Nó là cách để bạn còn nhớ mình đang nghỉ.

Khi nào cách này không hợp

Khi nào cách này không hợp

Có những Chủ nhật mà cái khung 8h30 nghe như trò đùa. Kiệt vừa đáp chuyến bay đêm hôm trước, vali còn mở giữa phòng, áo sơ mi nằm nhăn dưới ghế. Anh nhắn một câu rất thật: 'Hôm nay cho tôi sống sót đã'.

Những ngày như làm ca đêm, trông con nhỏ, đang sốt, hay vừa đi xa về thì đừng cố nhét mình vào cùng một nhịp. Cơ thể lúc đó không cần kỷ luật đẹp mắt, nó cần một nhịp nhẹ hơn để khỏi hụt hơi ngay từ đầu.

Mình từng thử giữ nguyên lịch khi vừa về sau chuyến xe 10 tiếng. Kết quả là ngồi nhìn trang giấy trắng gần nửa giờ, rồi bỏ luôn. Không phải do lười, mà vì đầu óc còn mắc ở đoạn đường cao tốc và cái cổ vẫn chưa hết mỏi.

Lỗi hay gặp là tự ép mình làm theo bản mẫu cứng. Người có con nhỏ mà đòi yên tĩnh 2 tiếng liên tục, người trực đêm mà vẫn đặt báo thức như ngày thường, người đang ốm mà còn chia việc theo từng khung 30 phút - nghe là thấy hụt ngay.

Khi đó, chỉnh mục tiêu xuống một nấc. Thay vì giữ đúng giờ, chỉ giữ một thứ: việc quan trọng nhất trong ngày phải nhìn thấy được trên giấy, dù nó chỉ nằm ở góc bàn bếp hay một mẩu ghi chú dán lên tủ lạnh.

Nếu quá mệt, bỏ luôn phần 'làm cho đẹp'. Viết ba dòng thôi: hôm nay cần gì, có ai phụ được không, và việc nào có thể lùi sang mai mà không gây rối thêm.

Có những sáng Chủ nhật mà thắng lợi chỉ là chấp nhận mình không chạy nổi. Kiệt nhìn vali, thở ra một cái, rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh cửa sổ: 'Vậy thì hôm nay làm ít thôi'.

Lịch kín và lịch có khoảng trống: cái nào cứu Chủ nhật hơn?

Lịch kín và lịch có khoảng trống: cái nào cứu Chủ nhật hơn?

Hải chốt Chủ nhật từ tối thứ Bảy. 9h dọn bếp, 10h trả lời mail, 11h mua đồ, 1h ghé nhà mẹ, 3h tập, 5h sửa lại file. Đến 9h15 sáng, anh đã thở ngắn hơn cả tiếng quạt trần.

Tuần sau, anh thử cách khác. Chỉ giữ ba ô rõ: đi chợ, gọi cho mẹ, và 40 phút ngồi sửa việc còn vướng; phần còn lại để trống như mặt bàn vừa lau xong.

Khác nhau nằm ở cảm giác rất dễ nhận ra. Lịch kín khiến đầu lúc nào cũng nghe tiếng 'việc kế tiếp', còn lịch có khoảng trống cho mình một đoạn ngồi im, uống nước, nhìn đồng hồ mà không hoảng.

Kết quả cũng khác hẳn. Khi nhồi cả ngày, Hải làm được nhiều thứ nửa vời, đến tối vẫn còn danh sách chưa gạch. Khi để trống vài ô, anh xong ít hơn trên giấy, nhưng thứ gì đã chạm vào tay thì chạm đến nơi.

Lỗi hay gặp là tưởng càng kín càng yên tâm. Thực ra chỉ cần một cuộc gọi dài hơn dự tính, một lần ghé tiệm bánh mất 25 phút, lịch sẽ lòi ra ngay chỗ không thở nổi.

Cách dễ áp dụng là chốt trước 2-3 việc thật phải làm, rồi để 30-45 phút đệm giữa chúng. Ô nào không có tên thì đừng nhét vội; để nó thành chỗ xả hơi, ăn bữa trưa chậm, hay chỉ là ngồi bên cửa sổ nghe phố chạy qua.

Chỉ có một ngoại lệ: ngày bạn phải đi xa, trực việc, hoặc có con nhỏ bám chân từ sáng đến tối. Khi đó, lịch có khoảng trống không biến mất, nó chỉ nhỏ lại như một khe sáng dưới cửa - đủ để bạn còn biết ngày đó chưa sập hẳn.

20 phút tối Chủ nhật để khóa lại tuần cũ

20 phút tối Chủ nhật để khóa lại tuần cũ

Tới 9h40 tối, Giáp ngồi bên bàn ăn, cái đèn vàng hắt lên tờ giấy nháp. Anh nhìn màn hình điện thoại rồi lầm bầm: 'mình chỉ cần dọn nốt cái đầu thôi'.

Không phải dọn nhà. Chỉ là chốt lại 20 phút, đủ để thứ Hai không lao vào người như cánh cửa mở toang.

Giáp viết đúng 3 việc cho sáng mai: gửi file, gọi 1 cuộc, kiểm tra lịch 15 phút. Hết dòng nào, gạch dòng đó, không thêm việc thứ 4 cho vui tay.

Một lần, anh thử nhét 9 việc vào tối Chủ nhật. 11h15 còn ngồi trước màn hình, mắt khô như cát, sáng hôm sau dậy mà trong đầu vẫn còn tiếng thông báo.

Lỗi hay gặp là tưởng 'chuẩn bị kỹ' nghĩa là liệt kê hết mọi thứ đang lơ lửng. Nhưng càng nhồi, não càng phải giữ hộ cả đống mẩu vụn, rồi nửa đêm vẫn không chịu yên.

Cách này chỉ cần một khung rất đơn giản: mở điện thoại, chốt 3 việc cho thứ Hai, rồi đặt báo thức tắt thông báo sau 9h30 tối. Nếu muốn chắc hơn, để sẵn áo, sổ, chìa khóa ở một chỗ.

Có hôm anh vừa đi xa về, đầu còn ong ong, hoặc nhà có trẻ nhỏ chạy qua chạy lại, thì 20 phút đó thành 10 phút cũng được. Không cần làm đúng từng nét, chỉ cần đủ để tối xuống mà lòng không còn mở nắp.

Đến 9h40, Tuyên đã rửa cái cốc cà phê nguội, gấp tấm chăn trên sofa và chỉ để lại một mẩu giấy trên bàn: 'Sáng mai làm file, trưa gọi mẹ'. Trên giấy không còn cả một núi việc, chỉ còn hai dòng và một khoảng trống ở giữa. Anh nhìn cái quạt trần vẫn kêu cọt kẹt, rồi cười: 'Thế này mới giống Chủ nhật'.

Cái đáng giữ không phải là một ngày kín mít. Là cái cảm giác 10h mà vẫn còn quyền ngồi im, mở cửa sổ, nghe tiếng xe thưa ngoài ngõ và biết mình chưa bị tuần mới lôi đi ngay từ sáng sớm. Nếu tối nay bạn chỉ làm được một việc, hãy dẹp màn hình xuống sớm hơn 20 phút. Cái giường sẽ bớt kéo dài sang thứ Hai.

Câu hỏi thường gặp

Nên lên kế hoạch Chủ nhật vào sáng hay tối?

Tối Chủ nhật hợp hơn nếu bạn muốn thứ Hai bớt rối. Nhưng nếu sáng bạn tỉnh nhất, chỉ cần dành 10-15 phút để chốt 2 việc lớn, đừng biến nó thành phiên họp dài một tiếng.

Chủ nhật chỉ có nửa ngày rảnh thì lên kế hoạch sao?

Chỉ chọn 1 việc nhà, 1 việc cho bản thân, và chừa 1 khoảng trống 30 phút. Khi thời gian ít, kế hoạch càng cần ngắn để khỏi vỡ ngay từ đầu.

Lee Nguyen

Lee Nguyen là chuyên mục Tập trung của Routinova. Các bài viết ở đây tìm hiểu vì sao ta xao nhãng, cách quay lại với việc đang làm và cách duy trì trạng thái tập trung lâu hơn. Giọng kể chuyện, chậm rãi, thường mở đầu bằng một khoảnh khắc cụ thể rồi mới đi vào phương pháp.

14 bài viết