A woman enjoys a quiet moment with coffee, silhouetted by warm sunlight through curtains.
CHĂM SÓC BẢN THÂN

Thiếu ánh sáng buổi sáng, ngủ đủ vẫn uể oải

Ngủ đủ mà vẫn nặng đầu, lừ đừ cả buổi sáng thường không nằm ở số giờ ngủ. Nhiều khi thiếu ánh sáng buổi sáng mới là thứ kéo đồng hồ sinh học lệch đi.

Lee NguyenLee Nguyen7 phút đọc
Chủ đề:Thói quen buổi sáng
Trong bài viết này

Thuý ngồi ở mép giường lúc 7 giờ 08, tay còn cầm cốc cà phê nguội. Cô ngáp một cái, nhìn màn hình sáng lờ mờ rồi nói: 'Ngủ đủ tám tiếng mà sao người cứ như chưa khởi động xong?'. Câu đó quen lắm. Nhiều người cũng vậy - đêm ngủ đủ, sáng vẫn kéo chân đi làm, đầu nặng như vừa thức dậy giữa ca đêm.

Điểm ngược đời là đôi khi vấn đề không nằm ở số giờ ngủ. Nó nằm ở ánh sáng đầu ngày. Chỉ khoảng 15 phút ánh sáng buổi sáng đúng cách, cái đồng hồ trong người có thể nhận lại tín hiệu rõ hơn, bớt lệch nhịp. Sáng thì sáng rồi, nhưng sáng kiểu ngồi trong nhà, kéo rèm hé hé, nhiều khi vẫn chưa đủ để đánh thức nó.

Vì sao 15 phút đầu ngày đổi cả buổi sáng

Vì sao 15 phút đầu ngày đổi cả buổi sáng

Thu Hà vừa kéo rèm vừa lầm bầm: 'Ngủ đủ mà vẫn như chưa tỉnh'. Có một nghiên cứu nhỏ cho thấy chỉ 10-20 phút ánh sáng sớm đã đủ kéo nhịp sinh học lệch về đúng giờ hơn, nên mắt mở ra không còn lờ đờ mãi đến trưa.

Ánh sáng chạm vào mắt, não nhận tín hiệu rất nhanh: đã đến lúc bật chế độ tỉnh táo. Cảm giác thường không ập xuống ngay như uống một ly cà phê, nhưng cái đà ì ạch buổi sáng hay tụt xuống thấy rõ sau đó.

Nghe hơi ngược, vì nhiều người vẫn nghĩ 'đêm qua ngủ đủ là xong'. Nhưng nếu đồng hồ trong người đang chạy chậm, 7 tiếng ngủ vẫn có thể thành 7 tiếng mơ màng, nhất là khi sáng nào cũng chỉ quanh quẩn dưới ánh đèn vàng.

Lỗi hay gặp là mắt có nhìn sáng, nhưng sáng đó quá yếu. Ngồi sát cửa sổ, kéo màn mỏng, liếc điện thoại một lúc rồi tự bảo thế là đủ - cơ thể thường không tính như vậy.

Không phải ngày nào cũng y hệt. Trời âm u, ca làm quá sớm, hay người nào nhạy sáng thì hiệu ứng sẽ khác, nhưng cái mấu chốt vẫn nằm ở tín hiệu sáng thật, không phải thứ ánh sáng nhạt nhòa nằm mãi trong phòng.

Cảnh 7 giờ sáng ở ban công, mắt còn díp

Cảnh 7 giờ sáng ở ban công, mắt còn díp

Duy Khánh đứng ngoài ban công lúc 7 giờ. Tách cà phê trên tay còn bốc mùi đắng nhẹ, nhưng mắt cậu vẫn cứ díp lại. Dưới đường, xe máy lướt qua từng đợt, tiếng pô khô khô quệt vào lớp sáng mỏng trước hiên.

Ánh nắng xiên qua rèm, mảnh như sợi chỉ. Nó chạm lên cổ tay rồi trôi mất, chẳng đủ làm cậu tỉnh hẳn. Cậu nhíu mắt, bật cười: 'Ngồi đây mà vẫn buồn ngủ mới lạ'.

Khánh không phải kiểu thức khuya đến mấy giờ sáng. Đêm qua cậu ngủ đủ, điện thoại cũng để xa đầu giường. Vậy mà ngồi im thêm mười phút, người vẫn như còn mắc trong chăn.

Nhiều người cũng lẫn y như vậy. Cửa mở, rèm hé, ánh sáng lọt vào phòng. Nhưng cái cảm giác 'mình đã ra sáng rồi' thường đến sớm hơn cái cơ thể thật sự nhận được.

Khánh kéo ghế sát mép ban công hơn một chút, để mặt hướng ra khoảng trời sáng. Không cần làm gì nhiều, chỉ ngồi đó, nghe tiếng xe dưới phố và mùi cà phê nguội đi dần. Có hôm, cậu chỉ lẩm bẩm: 'Ừ, sáng nay khác một chút'.

Sai lầm hay gặp: đứng gần cửa sổ mà vẫn thiếu sáng

Sai lầm hay gặp: đứng gần cửa sổ mà vẫn thiếu sáng

Khải đứng ngay mép cửa sổ, tay cầm cốc nước ấm. Màn rèm mỏng hắt một vệt sáng lên bàn, nhìn qua cứ như đã đủ rồi. Anh lẩm bẩm: 'Mình ra gần cửa sổ thế này chắc ổn'.

Nhưng đứng trong nhà khác hẳn bước ra ngoài. Kính, rèm, mái hiên, cả bóng của bức tường đều bẻ bớt ánh sáng trước khi nó chạm tới mắt.

Người ta hay lầm ở chỗ này: thấy sáng trong phòng là tưởng đã 'nhận sáng'. Thật ra đồng hồ sinh học không quan tâm căn phòng trông có chói hay không, nó cần tín hiệu mạnh và rõ hơn thế.

Vì vậy, lướt điện thoại cạnh cửa sổ hay ngồi uống cà phê trong góc phòng sáng đèn thường không khác mấy. Mắt vẫn bận nhìn màn hình, còn ánh sáng thì bị giữ lại ở phía ngoài lớp kính.

Nếu hôm nào chỉ kịp đứng gần cửa sổ, coi đó là bản nháp thôi. Có hôm Khải thử bước ra hiên nhà, chưa đầy phút đầu đã khựng lại: 'Ủa, ngoài này sáng dữ vậy hả?'.

Khi nào cách này không hợp

Khi nào cách này không hợp

Có hôm trời mưa dày, đứng ngoài ban công chỉ thấy một lớp xám ướt. Có người vừa 6 giờ đã phải lao ra khỏi nhà, mặt còn chưa kịp mở hẳn.

Với kiểu đó, ép mình ra nắng cho đủ 15 phút chỉ thêm mệt. Người rất nhạy sáng cũng vậy - nhìn lâu ngoài trời có thể nhức đầu, nheo mắt liên tục, bực vì ánh sáng chói quá.

Mình từng gặp một chị làm ca đêm, 9 giờ sáng mới về tới nhà. Chị cười: 'Lúc đó mà ngồi phơi nắng thì tôi chỉ muốn chui vào chăn'.

Lỗi hay gặp là cố làm y nguyên một khuôn cho mọi ngày. Mưa thì đứng ở hiên tối, đi sớm thì dán mắt vào điện thoại trên xe, làm ca kíp thì lại lấy lịch của người ngủ đêm bình thường để áp vào mình.

Gặp mấy ngày đó, đừng cố giữ đúng con số cho bằng được. Có thể rút ngắn thời gian, đổi sang khung sáng hơn trong nhà, hoặc dời sang lúc khác trong ngày rồi theo dõi cơ thể phản ứng ra sao. Không phải hôm nào cũng cần đứng im dưới trời sáng mới được tính là đã bắt đầu ngày mới.

Ra nắng sớm hay ngồi trong phòng sáng hơn?

Ra nắng sớm hay ngồi trong phòng sáng hơn?

Duy Khánh đứng ở hiên nhà, tay cầm cốc cà phê còn nóng, rồi quay vào phòng. 'Trong này sáng mà', anh nói, mắt vẫn nheo vì chưa tỉnh hẳn. Cái khác nằm ở chỗ ánh sáng ngoài trời mạnh hơn ánh sáng trong nhà nhiều lần, nên cùng là 'có sáng' nhưng mắt nhận tín hiệu khác hẳn.

Ánh sáng qua cửa sổ nhìn trắng và dễ chịu. Nhưng đi ra ngoài một lát, da tay đã thấy nóng nhẹ, nền sân loang sáng lên, mọi thứ rõ ràng hơn hẳn. Trong nhà thường chỉ đủ để nhìn, còn ngoài trời mới đủ để kéo đồng hồ sinh học nhích đúng nhịp.

Mình từng cãi với chính mình đoạn này. Bật hết đèn trần, ngồi cạnh cửa kính, cảm giác cũng 'ổn' lắm. Rồi đến 10 giờ vẫn ngáp, đầu như còn mắc kẹt ở 2 giờ sáng.

Lỗi hay gặp là tưởng đứng gần cửa sổ, mở rèm, nhìn điện thoại là đủ. Nhưng mắt đang bận nhìn màn hình, còn ánh sáng thật thì yếu hơn nhiều và đến sai chỗ. Thành ra phòng sáng, người vẫn lờ đờ.

Không phải lúc nào cũng cần ra nắng gắt. Trời mưa dày, ca làm quá sớm, hay mắt quá nhạy sáng thì đứng chỗ sáng nhất có thể vẫn tốt hơn là cố chịu ngoài trời. Chỉ là đừng nhầm ánh sáng trong phòng với ánh sáng của buổi sáng thật - hai thứ đó lệch nhau xa hơn mình tưởng.

Thuý sau đó thử đúng một việc: sáng hôm sau, cầm cốc cà phê ra ngoài hiên 15 phút, không kính râm, không ngồi sát cửa. Ba ngày đầu chưa thấy gì to tát. Đến ngày thứ năm, cô bảo: 'Tự nhiên cái đầu đỡ lì hơn, không còn ngồi nhìn màn hình như bị treo'.

Nếu sáng mai bạn vẫn ngáp ở mép giường, cứ thử đổi chỗ ngồi trước khi đổi thêm giờ ngủ. Một chiếc ghế ngoài ban công, một khoảng trời có nắng, và cái cốc cà phê nguội kia có khi lại thôi trách oan bạn.

Lee Nguyen

Lee Nguyen là chuyên mục Tập trung của Routinova. Các bài viết ở đây tìm hiểu vì sao ta xao nhãng, cách quay lại với việc đang làm và cách duy trì trạng thái tập trung lâu hơn. Giọng kể chuyện, chậm rãi, thường mở đầu bằng một khoảnh khắc cụ thể rồi mới đi vào phương pháp.

16 bài viết