A young child in a black suit yawns while sitting at an office desk, suggesting fatigue or boredom.
TẬP TRUNG

Bạn đi làm lúc 8 giờ sáng? Sai lầm khiến buổi chiều kiệt sức

8h sáng không tự động là giờ làm tốt. Nếu nhịp sinh học của bạn lệch khung đó, buổi chiều đuối là chuyện rất dễ đoán.

Mia TranMia Tran11 phút đọc
Chủ đề:Giấc ngủ và sức khỏe
Trong bài viết này

44% người đi làm lăn ra đuối vào đầu giờ chiều. Không phải vì họ yếu, cũng không hẳn vì trưa ăn quá no. Nhiều khi, cái làm bạn gục xuống lại là chiếc đồng hồ treo tường và khung giờ bắt đầu làm việc lệch hẳn với nhịp cơ thể.

Nghe hơi khó chịu, nhưng đúng là vậy: bạn không thể ép một cái não còn muốn chậm lại lúc 7 giờ sáng phải chạy đẹp như máy lúc 8 giờ. Mình thấy nhiều người tự trách rất lâu. Họ uống thêm cà phê, mở nhạc to hơn, gõ bàn phím nhanh hơn, rồi đến 2 giờ chiều thì mắt díp lại như chưa ngủ đủ ba đêm. Vấn đề không nằm ở chỗ họ 'lười'. Vấn đề là lịch làm việc đang cắt ngang nhịp sinh học của họ.

Điều đáng nói là cơ thể không quan tâm bạn có deadline hay không. Nó vẫn có nhịp tỉnh, nhịp chậm, nhịp cần nghỉ. Cứ cố lì bằng ý chí thì sáng có thể trông rất chăm chỉ, nhưng chiều sẽ trả giá bằng đầu óc đặc như cháo nguội. Và nghịch lý ở đây là: muốn bớt kiệt sức, đôi khi không phải làm nhiều hơn, mà là ngồi lại xem mình đang bắt cơ thể chạy vào khung giờ nào.

8 giờ sáng không phải giờ tự nhiên của mọi người

8 giờ sáng không phải giờ tự nhiên của mọi người

Một nghiên cứu trên 16.000 người cho thấy chỉ cần lệch nhịp sinh học vài giờ, mức mệt mỏi ban ngày tăng rõ và hiệu suất giảm theo. Nghe hơi khó chịu, nhưng cái mệt của buổi chiều nhiều khi không phải do bạn 'yếu đuối'.

Cơ thể không bật công tắc đúng lúc đồng hồ treo tường reo. Có người 8 giờ mới ngồi vào bàn, nhưng đầu óc vẫn như đang mắc kẹt ở 6 giờ 30, nhất là sau vài đêm ngủ không đều.

Mình biết kiểu phản ứng quen thuộc: 'chắc do mình lười', rồi tự ép thêm một ly cà phê. Vấn đề là cà phê chỉ che tiếng báo động, không sửa cái đồng hồ bên trong đang chạy lệch.

Lỗi nằm ở chỗ ta coi 8 giờ sáng là chuẩn chung cho mọi cơ thể. Thực ra, có người tỉnh nhất lúc 7 giờ, có người phải đến gần trưa mới vào guồng.

Vì thế, ngồi lì ở bàn từ 8 giờ không tự động tạo ra năng suất. Nó chỉ tạo ra một buổi sáng có mặt, còn buổi chiều thì đầu óc đòi nghỉ bù.

8 giờ là khung giờ của lịch làm, không phải khung giờ của sinh học. Hai thứ đó trùng nhau ở vài người, rồi lệch nhau ở số còn lại.

Nếu bạn hay chạm trán cơn đuối lúc 2-3 giờ chiều, đừng vội quy hết cho ý chí. Có khi thứ bạn đang chống lại không phải công việc, mà là chiếc đồng hồ trong người.

Cảnh 2 giờ chiều ở văn phòng

Cảnh 2 giờ chiều ở văn phòng

2 giờ chiều, cả phòng giống một chiếc máy cũ. Màn hình trắng sáng lên rồi tắt xuống từng nhịp, còn cốc cà phê đặt từ đầu giờ trưa đã nguội ngắt.

Vai bắt đầu nặng như có ai treo balo lên đó. Tiếng điều hòa chạy đều đều, nghe mãi thành một thứ nền mỏi người, còn mắt thì cứ liếc đồng hồ như đang chờ ai cứu.

Không phải lúc nào cũng là 'buồn ngủ' theo kiểu gục đầu xuống bàn. Nhiều khi bạn vẫn ngồi thẳng, vẫn mở file, nhưng tay gõ chậm hẳn, đầu rỗng như vừa để quên nó ở quầy cơm trưa.

Cái khó chịu này mới là thứ làm người ta tự trách. Bạn nhìn đồng nghiệp đang nói chuyện bình thường rồi nghĩ chắc mình yếu, chắc do tối qua ngủ thiếu, chắc thêm một ly nữa là qua.

Nhưng thực tế hay khô hơn thế nhiều: có ngày bạn uống hết ly cà phê thứ hai mà mắt vẫn cay. Lúc đó, thứ tụt không chỉ là tỉnh táo, mà là cả hứng để bắt tay vào việc tử tế.

Mình hay thấy mọi người mắc một lỗi rất quen: cố ngồi lì cho 'đúng giờ'. Họ bám ghế, bấm refresh mail, rồi hy vọng cơ thể tự hiểu tinh thần đang nỗ lực đến mức nào.

Trong những buổi chiều như vậy, vấn đề không nằm ở ý chí. Nó nằm ở chỗ cơ thể đang báo 'hết pin', còn lịch làm việc thì vẫn giả vờ như không nghe thấy.

Lỗi nhiều người tự làm với giờ vào làm

Lỗi nhiều người tự làm với giờ vào làm

Lỗi phổ biến nhất là tưởng ai cũng chạy tốt trên cùng một khung giờ. Rồi người ta tự nói câu nghe rất quen: 'ai cũng vào 8h thì mình cũng phải thế'. Nghe có vẻ kỷ luật, nhưng nhiều khi chỉ là ép đồng hồ cơ thể chạy theo lịch họp.

Cái đáng nói là bạn thường không thua vì lười. Bạn thua vì đã tiêu một phần tỉnh táo ngay từ sáng bằng cách cố bật dậy như cái máy. Đến giữa chiều, não bắt đầu đòi trả nợ, không cần xin phép.

Nhưng nhiều người vẫn thích đổ cho cà phê. Họ uống cốc thứ hai, thứ ba, rồi ngồi nhìn màn hình như thể chữ trên đó tự xếp hàng đi vào đầu. Caffeine che tiếng mệt một lúc, không sửa cái lịch đang lệch.

Lỗi hay gặp nữa là biến chuyện này thành cuộc thi chịu đựng. Ai đến sớm hơn thì chăm hơn, ai lừ đừ sau 2 giờ thì bị gắn mác kém tập trung. Đó là kiểu đo năng suất bằng mặt đồng hồ, trong khi cơ thể đâu có đọc giờ hành chính.

Vấn đề nằm ở chỗ bạn đang lấy chuẩn của đám đông làm chuẩn của mình. Chỉ cần vài hôm dậy sớm hơn khả năng thật, bạn đã mang theo một khoản nợ mỏi mắt, nặng đầu, và bực ngầm vào buổi chiều. Cái giá này thường không ồn ào, nên người ta hay coi như không có.

Không ít người còn tự khen mình 'chịu khó'. Nghe mạnh mẽ đấy, nhưng nếu 11 giờ sáng vẫn lơ mơ và 3 giờ chiều chỉ muốn úp mặt xuống bàn, thì đó không phải bản lĩnh. Đó là đang cầm lịch làm việc làm thước đo cho sinh học.

Điều khó nghe là: cố lì không làm bạn hợp nhịp hơn. Nó chỉ giúp bạn kéo dài trạng thái mệt sang một ngày khác, rồi lại trông chờ cốc cà phê tiếp theo cứu hộ. Cơ thể không ký vào bản cam kết nào rằng phải phục vụ khung 8h chỉ vì số đông thích nó.

Khi nào cách này không hợp

Khi nào cách này không hợp

Không phải cứ muộn hơn là cơ thể sẽ thích. Có người 8 giờ sáng vào bàn làm việc, 10 giờ đã tỉnh như vừa uống xong ly cà phê đầu tiên. Đòi họ dịch lịch sang trưa chỉ để 'hợp nhịp sinh học' thì nghe cũng hơi ngược đời.

Nhóm ngoại lệ rõ nhất là ca kíp cố định. Bác sĩ trực đêm, nhân viên nhà máy, người làm ca sáng sớm ở sân bay - họ không có cái xa xỉ gọi là tự chọn giờ đẹp. Với họ, bài toán không nằm ở đổi khung giờ, mà ở cách giữ sức trong khung giờ đã khóa sẵn.

Cũng có người vốn dậy sớm thật, không phải tự ép. 6 giờ sáng họ đã chạy bộ, 8 giờ ngồi vào bàn là đầu óc vào guồng. Nếu kéo họ muộn hơn chỉ để giống số đông, kết quả thường tệ hơn, chứ không hề 'tiến bộ'.

Lỗi hay gặp là tưởng ai cũng nên muộn hơn. Câu kiểu 'ai cũng vào 8h thì mình cũng phải thế' nghe rất cứng, nhưng cơ thể không vận hành bằng khẩu hiệu. Có người hợp buổi sáng, có người lệch hẳn sang chiều. Ép cả hai vào một khuôn chỉ tạo thêm mệt.

Khó chịu nhất là khi lịch không do bạn quyết. Công việc theo khung khách hàng, lịch mở cửa, ca họp cố định - những thứ đó không chờ bạn ngủ đủ rồi mới chạy. Trong môi trường ấy, nói chuyện lệch nhịp sinh học là đúng, nhưng chưa đủ.

Nó cũng không phải giấy phép để đổi giờ bừa bãi. Nếu bạn đang ảo tưởng rằng chỉ cần ngủ muộn hơn một chút là sáng ra sẽ bùng nổ, thực tế thường tạt một gáo nước lạnh. Cơ thể vẫn cần nhịp đều, không phải một cú bẻ lái ngẫu hứng.

Vậy nên câu đúng không phải 'ai cũng nên muộn hơn'. Câu đúng là: có người được lợi, có người không, và có người chẳng có đường chọn nào khác.

Giờ làm cố định và giờ làm linh hoạt

Giờ làm cố định và giờ làm linh hoạt

8 giờ sáng nghe có vẻ gọn. Nhưng gọn cho bảng chấm công, không hẳn gọn cho não.

Một khung 9h30-10h thường cho cảm giác chậm hơn 1 tiếng rưỡi, đổi lại đầu óc vào guồng rõ hơn. Khi đó, việc cần tập trung sâu hay nghĩ ra ý mới thường ít bị kéo đứt giữa chừng.

Ngược lại, 8 giờ sáng đẩy nhiều người vào trạng thái 'người đã ngồi ở bàn, còn não thì chưa tới'. Họ vẫn trả email, vẫn mở file, nhưng làm việc như đang kéo một chiếc xe chưa nổ máy.

Cái giá của giờ cố định là nó đối xử như mọi cơ thể đều giống nhau. Nghe công bằng, nhưng thực ra chỉ là tiện cho lịch chung.

Mình thấy lỗi hay gặp nhất là tự biến mệt thành chuẩn mực. 'Ai cũng vào 8h thì mình cũng phải thế' nghe rất cứng rắn, mà thường là cách hợp pháp hóa việc cạn pin trước trưa.

Giờ linh hoạt không phải chiếc vé để lười. Nó chỉ cho bạn đặt phần cần tập trung vào lúc não còn tỉnh, thay vì đem bài khó quăng vào quãng người vẫn đang ngáp.

Với người cần sáng tạo, cái chênh giữa 8h và 9h30-10h đôi khi lộ rất rõ: một bên là ngồi nhìn con trỏ nhấp nháy, bên kia là ý tưởng chịu nhúc nhích. Không phải ai cũng được chọn giờ, nhưng nếu được chọn, chọn đúng nhịp thường ít tốn sức hơn nhiều.

Cách kéo cơ thể gần lại nhịp tự nhiên hơn

Cách kéo cơ thể gần lại nhịp tự nhiên hơn

Mình không tin vào chuyện 'cố lên là quen'. Cơ thể không đọc email, nên nó vẫn tỉnh theo ánh sáng, không theo lịch họp.

Quy trình ngắn thôi, ba bước. Sáng sớm, ra ánh sáng tự nhiên 10-15 phút trong 30 phút đầu sau khi thức dậy, dù chỉ đứng ở ban công hay xuống mua ly cà phê.

Buổi tối thì giảm sáng xanh. Tắt bớt đèn trần, hạ độ sáng màn hình, và nếu còn phải nhìn máy tính thì đừng để nó trắng loá như bảng đèn.

Bước ba là dồn việc nặng vào lúc bạn tỉnh nhất. Nếu đầu óc lên nhanh sau 9 giờ, hãy để phần cần nghĩ sâu nằm ở đó, còn việc lặt vặt để sau bữa trưa.

Nghe đơn giản đến mức nhiều người bỏ qua, rồi ngồi tự trách vì 'sao mình chậm thế'. Thật ra họ không chậm, họ đang làm việc trí não vào giờ cơ thể muốn ngủ trưa.

Lỗi hay gặp là đổi mỗi giờ ngủ mà quên đổi ánh sáng. Bạn ngủ sớm hơn một chút nhưng vẫn cắm mặt vào màn hình lúc 11 giờ đêm thì cơ thể chỉ nhận một thông điệp mơ hồ: đừng tin lịch của chủ.

Cách này cũng có giới hạn. Nếu bạn làm ca cố định, hoặc công việc buộc phải mở máy đúng 8 giờ, thì đây là cách kéo lệch nhỏ lại, không phải phép màu. Ít nhất, nó giúp buổi chiều đỡ rơi tự do như chiếc ghế gãy một chân.

Chiếc đồng hồ treo tường không sai. Nó chỉ đang đứng về phía lịch làm việc, còn cơ thể bạn thì không. Nếu sáng nào cũng phải kéo mình dậy bằng cà phê và đến trưa thì đầu óc rơi tự do, có thể vấn đề không nằm ở việc bạn thiếu kỷ luật. Có khi bạn chỉ đang bị xếp vào một khung giờ không hợp nhịp.

Việc nhỏ nhất hôm nay là nhìn lại 7 ngày gần nhất: lúc nào bạn tỉnh nhất, lúc nào bạn hay đơ nhất, rồi thử dịch một việc khó sang khoảng tỉnh đó. Chỉ một việc thôi. Nếu lịch cho phép, đổi 30 phút đầu ngày thành thời gian nhẹ hơn. Cơ thể không thích bị quát 'cố lên'. Nó thích lịch làm việc bớt cứng đầu hơn một chút.

Mia Tran

Mia Tran là chuyên mục Năng suất của Routinova. Các bài viết ở đây xoay quanh làm việc sâu, quản lý thời gian và cách giữ sự chú ý vào việc quan trọng. Giọng viết thẳng thắn, thích mở đầu bằng một con số hoặc một quan sát ngược với số đông, và ưu tiên những bước bạn làm được ngay thay vì lý thuyết.

30 bài viết