Three adults walking on a city sidewalk during a sunny day break, wearing business attire and ID badges.
VẬN ĐỘNG

Đi bộ sau bữa trưa 10 phút: 'giải tỏa' căng thẳng tốt hơn ngủ trưa

Ăn xong mà ngồi lì, người nặng như đổ chì. Đi 10 phút thôi, nhiều khi đầu óc dịu xuống nhanh hơn cả chợp mắt.

Alex ChenAlex Chen10 phút đọc
Chủ đề:Thói quen giải trí và quản lý căng thẳng
Trong bài viết này

1 giờ 17 phút. Đó là lúc cái đầu bắt đầu lì ra sau bữa trưa, nhất là khi máy lạnh thổi đều đều và màn hình nhảy chữ mà mắt không còn muốn theo. Nhiều người nghĩ phải nằm xuống mới hồi lại. Thật ra, chỉ cần đi bộ chậm 10 phút quanh tầng hoặc xuống dưới sảnh, người đã khác.

Cái hay của quãng đi này là nó không đòi chuẩn bị gì. Không cần thảm tập, không cần đổi đồ, không cần kiếm chỗ tối để chợp mắt. Chỉ cần đứng dậy, nhắn một câu 'ra ngoài chút', rồi bước đều. Vài phút đầu vẫn còn đầy bụng và hơi lờ đờ, nhưng đến lúc quay lại bàn, vai thường nhẹ hơn, hơi thở gọn hơn, đầu cũng bớt đặc như bị nhét bông.

Ngủ trưa dài nghe có vẻ đã hơn. Nhưng trong nhiều ngày bận rộn, nó hay kéo người ta vào một cơn ì mới. Đang cần tỉnh để làm tiếp cuộc họp 2 giờ, mà mở mắt dậy thấy cổ cứng, đồng hồ trễ, tâm trí vẫn lơ mơ. Đi bộ sau bữa trưa không hứa điều gì to tát. Nó chỉ làm một việc rất nhỏ: kéo căng thẳng xuống đủ để bạn ngồi lại làm tiếp mà không thấy người nặng như chì. Và nếu chỉ có 10 phút giữa đống việc đang chờ, bạn sẽ chọn đứng dậy hay lại gục xuống bàn?

10 phút đi bộ và con số cortisol

10 phút đi bộ và con số cortisol

Một nghiên cứu nhỏ ghi nhận: đi bộ nhẹ 10 phút sau bữa trưa giúp cortisol giảm 23%. Cùng bài đo đó, ngủ trưa 30 phút chỉ giảm 17%.

Con số này không nói 'đi bộ hơn hẳn' trong mọi trường hợp. Nó chỉ cho thấy một vòng đi chậm quanh văn phòng cũng đủ kéo cơ thể xuống một nấc.

Nghe có vẻ lạ, vì nhiều người nghĩ phải nhắm mắt mới bớt căng. Nhưng stress sau bữa trưa đôi khi không nằm ở cái đầu, mà nằm ở cái thân đang ì ra trên ghế.

Lỗi hay gặp là đọc số rồi tưởng phải đi thật nhiều. Không cần thế. Mười phút, bước đều, vai thả lỏng, thế là đủ để cơ thể nhận tín hiệu 'xong bữa rồi, chuyển sang chế độ làm việc'.

Một chị đồng nghiệp của tôi hay đứng dậy đúng lúc màn hình vừa tối. Chị nói: 'Đi một vòng cho tỉnh, ngồi lại đỡ muốn gục'.

Điều đáng giá nằm ở chỗ nó dễ lặp lại. Không cần phòng ngủ, không cần ghế ngả lưng, cũng không cần chờ đủ yên tĩnh.

Tất nhiên, nếu bạn vừa ăn quá no hay đang chóng mặt, đi chậm thôi. Mục tiêu không phải luyện chân, mà là kéo nhịp cơ thể về lại mức làm việc được.

Cảnh sau bữa trưa ở văn phòng

Cảnh sau bữa trưa ở văn phòng

Ba phút sau bữa cơm văn phòng, căn phòng vẫn còn mùi cơm nóng. Máy lạnh rì rì trên đầu, ghế ngồi còn hằn lưng chưa kịp thẳng lại.

Ai đó kéo ghế đứng dậy, tay cầm cốc nước, chân còn hơi ì. Không phải cảnh lý tưởng gì hết. Chỉ là một buổi trưa bình thường, khi đầu bắt đầu nặng và mắt nhìn màn hình thấy chậm đi một nhịp.

Chính cái lúc ấy, đi thêm 10 phút lại dễ hơn ngủ trưa. Không cần thay đồ, không cần tìm chỗ nằm, cũng không phải tranh thủ chợp mắt rồi tỉnh dở.

Mình thấy nhiều người tưởng phải có công viên, phải có giày xịn, phải có bạn đi cùng mới làm được. Thật ra chỉ cần thang bộ, hành lang, hoặc vòng quanh tòa nhà một lượt. 10 phút thôi, vừa đủ để cơ thể đổi nhịp.

Lỗi hay gặp là vừa ăn xong đã ngồi lì, tay vẫn lướt điện thoại. Càng ngồi lâu, bụng càng nặng, đầu càng lừ đừ. Đứng dậy sớm hơn chút lại dễ hơn nhiều.

Có người bảo: 'ăn xong là chỉ muốn gục xuống'. Ừ, lúc đó càng không cần ép chạy hay đi xa. Chậm thôi, bước ngắn thôi, miễn là rời khỏi chiếc ghế còn ấm.

Nếu buổi trưa hôm nay bạn vẫn phải quay lại bàn làm việc ngay, cứ nghĩ đơn giản thế này: đi một vòng nhỏ quanh văn phòng trước đã. Cái ghế còn hằn lưng sẽ chờ bạn sau, còn đầu óc thì đỡ bí hơn ngay lúc quay lại.

Khi nào nên chọn ngủ trưa

Khi nào nên chọn ngủ trưa

Nếu bạn thiếu ngủ nặng, ngủ trưa vẫn đáng chọn hơn. Mắt cay, đầu đặc, ngồi yên cũng gật, lúc đó cố đi bộ chỉ là tự ép mình.

Ca đêm cũng vậy. Cơ thể đang vay nợ giấc ngủ, một giấc chợp mắt ngắn sau bữa trưa thường cứu được buổi chiều rõ hơn.

Buổi sáng dậy quá sớm là một ngoại lệ khác. 5 giờ đã bật dậy, họp liền tay, đến trưa mà người như bị rút pin thì nghỉ một chút hợp lý hơn đi lòng vòng cho có.

Đừng biến ngủ trưa thành ngủ lăn ra cả tiếng. Chỉ cần chợp 15-20 phút là đủ kéo lại cái đầu, còn dài quá thì tỉnh dậy lại nặng người.

Lỗi hay gặp là nghĩ cứ buồn ngủ là phải nằm ngay. Nhiều lúc bụng còn đầy, mắt mới díp, nhưng chọn ghế dựa lưng và đặt báo thức ngắn sẽ ổn hơn nằm xuống sâu.

Cũng có ngày cơ thể nói rất rõ: 'hôm nay cần ngủ'. Khi đó, đi bộ 10 phút không sai, chỉ là nó không phải cái mình cần nhất.

Nói đơn giản, nếu bạn vừa thức dậy sau một đêm nát vụn, đừng cố tỏ ra khỏe. Ngồi xuống, nhắm mắt một lát, để buổi chiều đỡ chao như cái bàn bị thiếu một chân.

Lỗi hay gặp khi đi bộ sau ăn

Lỗi hay gặp khi đi bộ sau ăn

Lỗi dễ gặp nhất là vừa ăn xong đã bước thật nhanh. Bụng còn đầy mà chân đã lao đi, cảm giác chẳng còn nhẹ nữa, chỉ còn lắc rắc khó chịu ở ngang bụng.

Một lỗi khác là cắm mặt vào điện thoại rồi đi như bị kéo dây. Cổ gập xuống, vai co lại, bước chân lệch nhịp, đầu vẫn chưa được nghỉ một chút nào.

Có người nghĩ cứ đi càng nhiều càng tốt. Nhưng đi bộ sau bữa trưa không phải bài tập thể lực, nó chỉ cần đều và nhẹ, kiểu bước ra hành lang rồi quay lại chứ không phải phóng như đang trễ giờ họp.

Thường sai nhất là vừa ăn quá no vừa đi liền. Khi đó, bụng còn đang làm việc của nó, mình lại bắt cơ thể chạy thêm một nhịp nữa, thế là chỉ thấy nặng người hơn.

Cách sửa khá đơn giản: ngồi yên 3-5 phút, đứng dậy chậm, thả lỏng vai, rồi đi với tốc độ nói chuyện bình thường. Nếu phải nhìn màn hình, dừng lại trước khi nhìn, đừng vừa đi vừa lướt.

Không có sân, không có lối dài? Vẫn làm được. Chỉ cần đi quanh tầng, ra cuối hành lang, xuống cầu thang một vòng rồi quay lại, miễn là bước chân không vội.

Trường hợp ngoại lệ là bữa trưa quá nặng. Khi no căng tới mức muốn ngồi im, cứ đợi thêm một chút rồi hãy đi, vì lúc đó cơ thể cần một nhịp chậm hơn chứ không cần bị ép.

Đi bộ nhẹ và ngủ trưa ngắn

Đi bộ nhẹ và ngủ trưa ngắn

Hai cách này không đá nhau. Chúng chỉ hợp hai kiểu buổi trưa khác nhau.

Đi bộ 10 phút hợp lúc đầu óc còn sáng, người thì hơi ì. Bạn đứng dậy, đi một vòng quanh tòa nhà hay xuống cuối hẻm, rồi quay lại bàn. Cái được là nhịp tim nhích lên, bụng đỡ nặng, đầu cũng bớt dính vào màn hình.

Ngủ trưa 20-30 phút lại mạnh ở chỗ khác. Nó hợp lúc mí mắt kéo xuống, ngồi thẳng cũng thấy khó. Chợp đúng khoảng ngắn ấy, nhiều người tỉnh hơn sau đó, nhất là khi sáng đã phải chạy liên tục.

Nhưng ngủ trưa dài dễ làm nửa buổi chiều mờ hẳn. Có người chỉ định nghỉ 15 phút, rồi giật mình dậy sau 45 phút, mặt còn đơ hơn lúc nằm xuống.

Đi bộ cũng có chỗ vướng. Nếu bạn vừa ăn no mà nằm im, bụng nặng như cục đá. Nhưng nếu đi nhẹ, không tranh thủ gọi việc, nó giống một cú xả hơi rất nhanh.

Cái lỗi hay gặp là biến 'đi bộ nhẹ' thành bài tập. Đi quá nhanh, vừa đi vừa cắm mặt vào điện thoại, hoặc cố đi cho đủ số bước. Lúc đó cơ thể không thư giãn được, mà còn thấy mệt thêm.

Nên nhìn đơn giản thôi: còn cần tỉnh đầu để làm tiếp thì đi 10 phút. Buồn ngủ rũ người, mắt cay, ngồi không nổi thì chợp 20-30 phút. Tùy lịch, tùy sức, không cần chọn phe.

Cách chọn theo lịch buổi trưa

Cách chọn theo lịch buổi trưa

Nếu hôm nay còn đúng 10 phút, cứ đi. Không cần thay đồ, không cần vòng xa. Đi một vòng quanh tòa nhà, quay lại bàn là đủ.

Còn 20 phút thì bạn có thêm một lớp đệm. 10 phút đi chậm, 5 phút ngồi yên, rồi mới quay lại việc. Cái cảm giác đầu óc được hạ nhiệt rõ hơn nhiều.

Nếu đang buồn ngủ rũ người, hãy nhìn lịch trước khi nhìn bản thân. Đêm qua ngủ thiếu, sáng dậy từ 5 giờ, mắt cứ díp lại - lúc đó một giấc chợp ngắn hợp hơn. Cơ thể mệt kiểu đó mà ép đi nhanh, chỉ thấy thêm nặng.

Ngược lại, nếu người chỉ ì, bụng no, đầu quay cuồng vì họp, đi 10 phút là hợp. Không cần biến nó thành buổi tập. Đi như đang đưa não ra khỏi phòng họp một lát thôi.

Lỗi hay gặp là tự đặt luật quá cứng. 'Phải đi đủ 15 phút', 'phải ngủ đúng 20 phút' - rồi kẹt lịch là bỏ luôn. Thực ra chỉ cần một mốc dễ làm hôm nay.

Quy tắc nhanh của mình là thế này: còn 10 phút thì đi; còn 20 phút thì đi rồi ngồi yên; thiếu ngủ nặng thì chợp mắt. Đừng hỏi cái nào tốt nhất, hỏi cái nào làm được ngay lúc đó.

Chiều xuống, người vẫn còn tỉnh để trả lời email, đó mới là phần ăn tiền. Không phải thắng một cuộc tranh luận với cái ghế văn phòng, chỉ là đứng dậy đúng lúc.

Và cái cảnh dễ thấy nhất là thế này: 1 giờ 17 phút, bụng còn ấm, mắt bắt đầu nặng, bạn đứng dậy vì không muốn chìm thêm 10 phút nữa. Không cần đổi đời. Chỉ cần đi hết một vòng hành lang, hít sâu mấy nhịp, rồi quay lại ghế khi đầu còn tỉnh. Nhiều hôm, đó là khoảng cách giữa 'ngồi đó nhìn màn hình' và 'à, mình làm tiếp được rồi'.

Mai ăn trưa xong, đừng nằm vội. Đi chậm 10 phút trước đã. Nếu hết 10 phút mà người vẫn ì, lúc đó hãy tính chuyện ngủ ngắn. Còn nếu bước ra ngoài rồi thấy vai nhẹ đi, mặt bớt đơ, có khi bạn đã có câu trả lời của riêng mình. Chiều nay, thử một vòng dưới sảnh xem sao?

Alex Chen

Alex Chen là chuyên mục Công nghệ và Thói quen của Routinova. Các bài viết ở đây bàn về cách công cụ và công nghệ định hình lối làm việc của chúng ta, thử nghiệm nhiều công cụ rồi nói thẳng cái nào đáng dùng, cái nào nên bỏ. Giọng thân mật, thực dụng, đi thẳng vào cách làm được ngay.

12 bài viết