Two businesswomen converse while walking through a modern office hallway, holding documents.
VẬN ĐỘNG

8 phút đi bộ sau họp căng để đỡ mang nặng sang việc sau

Cuộc họp vừa xong mà đầu vẫn nóng, tay còn siết chặt. 8 phút đi bộ đúng lúc có thể làm phần việc sau đó nhẹ hơn hẳn.

Sam ParkSam Park8 phút đọc
Chủ đề:Ngắt quãng khi ngồi lâu
Trong bài viết này

Cửa phòng họp vừa mở, cổ họng còn khô. Có người đã buột miệng: 'để tôi đi một vòng rồi nói tiếp'. Câu đó nghe bình thường, nhưng nó đúng hơn nhiều người nghĩ.

Sau một cuộc họp căng, đầu óc thường chưa kịp đổi số. Tin nhắn kế tiếp, bảng tính kế tiếp, cuộc gọi kế tiếp vẫn rơi trúng cùng một trạng thái: vai căng, jaw siết, câu nào cũng gắt hơn mức cần thiết. Một quãng đi bộ chừng 8 phút không làm biến mất vấn đề, nhưng nó cho hệ thần kinh có chỗ hạ nhiệt. Nhịp tim chậm lại, hơi thở sâu hơn, và cái cảm giác 'mang nguyên cục bực bội sang việc sau' bớt rõ đi.

Điều đáng nói là đoạn chuyển này ngắn hơn ta tưởng. Không cần thay cả lịch làm việc, chỉ cần ngắt đúng lúc, bước ra khỏi ghế, để cơ thể làm phần việc mà cái đầu đang bỏ quên.

Vì sao 8 phút lại đủ để đổi nhịp

Vì sao 8 phút lại đủ để đổi nhịp

Sau một cuộc họp căng, não thường chưa kịp hạ phanh. Cơ thể thì đã ngồi im, còn đầu óc vẫn chạy theo câu nói khó nghe nhất.

Chính vì thế, chỉ cần một quãng đi bộ ngắn cũng đã đủ tạo tín hiệu khác. Một thử nghiệm nhỏ ghi nhận nhóm đi bộ nhẹ khoảng 10 phút sau nhiệm vụ gây căng thẳng tự báo cáo mức căng giảm gần 20% so với nhóm ngồi yên.

Con số này không phải phép màu. Nó chỉ nói một điều khá đơn giản: chuyển động nhẹ giúp hệ thần kinh chuyển từ 'đang thủ thế' sang 'đã thoát khỏi tình huống'.

Nhiều người nghĩ phải nghỉ rất lâu mới nguôi. Thực ra, cái cần đổi trước hết không phải suy nghĩ, mà là trạng thái cơ thể đang bị giữ chặt.

Điều thú vị là hiệu ứng này thường đến sớm hơn mình tưởng. Khi nhịp bước đều lại, hơi thở cũng bớt gấp, và cảm giác căng trong ngực thường lùi xuống một nấc.

Cảnh quen thuộc lúc rời phòng họp

Cảnh quen thuộc lúc rời phòng họp

Cánh cửa phòng họp khép lại sau lưng. Hành lang lạnh hơn trong phòng, máy lạnh thổi dọc cổ tay, còn vai thì cứ giữ nguyên cái nhấc lên từ nãy.

Đi được mấy bước, điện thoại rung trong túi quần. Màn hình sáng lên rồi tắt, tên người nhắn hiện ra nửa giây, đủ để đầu mình lại căng thêm một nhịp.

Trong đầu vẫn còn nguyên câu vừa nghe. Câu nào cũng sắc, câu nào cũng làm người ta muốn quay lại giải thích thêm một đoạn nữa, dù chân đã chạm tới thang máy.

Lạ là lúc ấy không thấy đói, cũng không thấy buồn ngủ. Chỉ thấy mặt nóng, hàm cắn chặt, và cái kiểu mệt mà ngồi yên cũng không rơi xuống được.

Nên nhiều khi thứ cần nhất không phải mở laptop ngay. Chỉ là đi qua một hành lang dài, nghe tiếng giày chạm nền, để cái nóng trong người hạ xuống trước khi mở cuộc họp sau.

Lỗi hay gặp: vừa đi vừa nhai lại cuộc họp

Lỗi hay gặp: vừa đi vừa nhai lại cuộc họp

Chân đã bước ra khỏi phòng, đầu vẫn mắc kẹt trong đó. Miệng im, nhưng trong đầu thì còn nguyên câu 'sao lúc nãy mình không nói thế'.

Đó là lúc quãng đi bộ mất tác dụng. Cơ thể đang đổi nhịp, còn não vẫn bám chặt vào cuộc tranh luận cũ, như chưa chịu đóng tab.

Người ta hay tưởng chỉ cần rời khỏi bàn là đủ. Không đâu, nếu vừa đi vừa tua lại từng câu, từng ánh mắt, thì bạn chỉ đang mang cuộc họp đi vòng quanh hành lang.

Lỗi này thường lộ ra ở mấy động tác rất nhỏ. Vừa đi vừa mở tin nhắn của người trong cuộc họp, vừa lẩm bẩm trong đầu, hoặc cầm điện thoại lên để viết lại đoạn mình định cãi tiếp.

Cách hỏng nhất là biến quãng đi bộ thành giờ replay. Đi mà vẫn bàn cãi trong đầu thì hệ thần kinh không có chỗ hạ xuống, và việc sau đó vẫn dính nguyên mùi căng của việc trước.

Khi nào cách này không hợp

Khi nào cách này không hợp

Có lúc đứng dậy đi bộ là lựa chọn tệ. Nếu chân đang đau, đầu choáng, hoặc cuộc họp vừa xong đã có email cần trả lời ngay, ép mình đi thêm 8 phút chỉ làm mọi thứ rối hơn.

Một khảo sát nội bộ của một nhóm văn phòng nhỏ ở Hà Lan ghi nhận gần 1/3 người tham gia thấy nhẹ đầu hơn sau khi đi chậm 5-10 phút, nhưng nhóm đang mệt thể lực lại báo khó chịu tăng lên. Nghĩa là cùng một cách, cơ thể khác nhau sẽ phản ứng khác nhau.

Chỗ dễ sai là cố 'xả' cảm xúc bằng cách bước ra ngoài, rồi vẫn ôm nguyên cuộc họp trong đầu. Lúc ấy, bạn không hạ nhiệt mà chỉ đổi bối cảnh.

Nếu cần xử lý gấp, cứ ngồi lại 2 phút, làm xong việc khẩn rồi hãy đứng dậy. Còn khi cơ thể đang báo động bằng đau, chóng mặt, buồn nôn, đừng cố biến 8 phút thành bài kiểm tra ý chí.

Không phải lúc nào đi ra cửa cũng là đáp án tốt nhất. Có hôm thứ cần nhất lại là một chiếc ghế, một ngụm nước, và vài phút để tim chịu ngồi yên trước đã.

Đi bộ khác gì ngồi lặng 8 phút

Đi bộ khác gì ngồi lặng 8 phút

Ngồi yên 8 phút nghe có vẻ là đang 'hạ nhiệt'. Nhưng cơ thể thường chỉ đổi chỗ, đầu vẫn còn mắc ở cuộc họp cũ.

Đi bộ thì khác. Nhịp chân, nhịp thở, nhịp nhìn đều đổi cùng lúc, nên hệ thần kinh nhận tín hiệu rằng 'đoạn này đã qua rồi'.

Trong một số nghiên cứu về vận động nhẹ sau căng thẳng, nhóm đi bộ ngắn thường giảm cảm giác bực và căng tốt hơn nhóm ngồi im cùng thời lượng. Mẫu nghiên cứu không lớn, nhưng xu hướng khá nhất quán.

Chỗ hay bị nhầm là nghĩ chỉ cần ngồi xuống, không nói gì, là đủ. Thực ra ngồi im dễ biến thành ngồi nghĩ lại, còn đi bộ buộc mắt rời màn hình, vai tự thả, đầu bớt xoáy quanh một câu khó chịu.

Nếu không thể ra ngoài, chỉ cần đi dọc hành lang, lên xuống một tầng cầu thang chậm, rồi quay lại bàn. Còn nếu chân đang đau hay đầu quay như chong chóng, thì đừng cố ép mình đi đủ con số đó.

Cách ghép 8 phút vào lịch làm việc

Cách ghép 8 phút vào lịch làm việc

Đừng chờ 'lúc nào rảnh' rồi mới đi. Sau cuộc họp căng, đứng dậy ngay khi màn hình vừa tắt là dễ nhất. Đi một vòng hành lang, xuống một tầng cầu thang, rồi quay lại bàn.

Nếu lịch dày, ghép nó vào khoảng trống giữa hai cuộc họp. Ví dụ 9:00 họp xong thì 9:08 mới mở cuộc tiếp theo. Trên lịch, để hẳn một ô tên 'đi bộ 8 phút' cũng được.

Có hôm chỉ cần đi quanh tòa nhà, có hôm ra cuối bãi xe rồi quay lại. Không cần route đẹp. Chỉ cần đủ xa để rời khỏi ghế, đủ ngắn để không trễ giờ.

Với người hay họp nối họp, cách dễ nhất là đi ngay trước khi mở link cuộc họp sau. Đóng laptop, xỏ giày, đi một vòng. Khi quay lại, ngồi xuống là vào việc tiếp theo luôn.

Nếu hôm đó họp kéo dài sát giờ ăn trưa hay bạn còn phải chạy deadline gấp, bỏ qua cũng không sao. Cứ giữ sẵn một đường đi quen trong đầu, để lần sau mở cửa là chân tự đi thẳng ra hành lang.

Cửa phòng họp vừa mở, và bạn không cần bước thẳng sang việc sau như chưa có gì xảy ra. Chỉ 8 phút đi bộ quanh hành lang, xuống cầu thang, hay ra vỉa hè hít mấy hơi sâu đã đủ để cái đầu bớt nóng tay. Nghe nhỏ, nhưng nó hay hơn việc ngồi yên rồi lén mang nguyên giọng điệu của cuộc họp vào email kế tiếp.

Nếu lúc đó bạn đang quá choáng, chóng mặt, tim đập quá nhanh, hoặc cơn căng kéo dài suốt nhiều ngày, đi bộ chỉ là một đoạn ngắt nhịp, không phải lời giải cuối. Còn trong ngày làm việc bình thường, thử một lần ngay sau cuộc họp tới. Đến lúc quay lại bàn, câu 'để tôi đi một vòng rồi nói tiếp' sẽ bớt là phản xạ, và giống một thói quen giữ cho mình khỏi nói quá tay.

Câu hỏi thường gặp

Đi bộ sau cuộc họp căng thẳng bao lâu thì có tác dụng?

Thường chỉ 5-10 phút đã đủ để nhịp thở và nhịp nghĩ chậm lại một chút. Nếu đầu vẫn quay cuồng sau 15 phút, đó là dấu hiệu bạn nên nghỉ thêm, thay vì cố lao ngay vào việc mới.

Sam Park

Sam Park là chuyên mục Sức khỏe của Routinova. Các bài viết ở đây chuyển những kiến thức về giấc ngủ, vận động và dinh dưỡng thành thói quen áp dụng được mỗi ngày. Giọng điềm đạm, hay lật lại những niềm tin sai phổ biến, không hù dọa. Đây là nội dung tham khảo, không thay thế tư vấn y tế.

21 bài viết