From above of crop anonymous person with crispy potato chips at table against bottle of refreshing drink and smartphone
CHÁNH NIỆM

Chiều 4h, tay lại mò vào tủ bánh: Mình đã dùng chánh niệm để dừng ăn vặt vô thức

Mỗi khi stress, tay cứ đưa lên miệng. Không đói, nhưng vẫn ăn. Một lần ngồi xuống và quan sát, mình phát hiện ra thứ thực sự đang đói.

Lee NguyenLee NguyenChuyên mục Tập trung4 phút đọc
Chủ đề:Thói quen ăn uống
Trong bài viết này

Cứ tầm 4 giờ chiều là tay tôi lại tự động mở tủ lạnh. Mắt dán vào màn hình, tay bốc một nắm bánh quy, nhai nghe giòn rụm. Nuốt xong lại bốc tiếp. Đến lúc nhìn xuống, túi bánh đã hết từ lúc nào.

Không đói. Thậm chí bụng còn no sau bữa trưa. Nhưng sao miệng cứ phải nhai?

Hồi đó tôi nghĩ mình yếu. Thiếu ý chí. Nhưng sự thật là tôi không hề yếu. Tôi chỉ đang dùng bánh kẹo để trấn áp một thứ khác: căng thẳng.

Cortisol và cơn thèm: Bạn không yếu, bạn đang bị stress điều khiển

Khi stress, cơ thể tiết ra cortisol. Đây là hormone giúp ta đối phó với nguy hiểm - như thời săn bắn hái lượm. Nhưng ngày nay, nguy hiểm là deadline, email chất đống, hay cuộc họp căng thẳng. Cortisol vẫn được tiết ra, nhưng không có con ma nào để chạy trốn.

Cortisol làm tăng nhu cầu năng lượng nhanh. Nó bảo não bộ: "Cần đường ngay!". Và thế là tay tôi tìm đến bánh kẹo, khoai tây chiên - những thứ ngọt hoặc mặn, cho dopamine lên đỉnh trong tích tắc.

Tôi đọc được một nghiên cứu: stress mãn tính làm tăng 44% nguy cơ ăn vặt vô thức. 44%! Không phải tôi thiếu kỷ luật. Mà là sinh học đang chơi khăm tôi.

Một lần thử chánh niệm: Ngồi yên và nhìn cơn thèm

Lần đó, tôi ngồi trước cái bánh, tay đã chạm vào vỏ. Nhưng tôi tự nhủ: "Đợi một phút. Nhìn nó".

Tôi đưa mắt nhìn cái bánh. Lớp vỏ bột màu vàng nâu. Mùi thơm bơ sữa. Tôi nhắm mắt, hít một hơi. Trong đầu có tiếng: "Ăn đi, mày cần nó".

Tôi không ăn. Tôi chỉ ngồi đó, quan sát cảm giác trong cơ thể. Hàm hơi căng. Bụng có một cục nặng - không phải đói, mà là một sự trống trải. Giống như ai đó khoét một lỗ trong lồng ngực.

Tôi thở thêm ba lần. Cảm giác thèm không biến mất, nhưng nó dịu lại. Tôi nhận ra: cơn thèm không phải là mệnh lệnh. Nó chỉ là một cảm giác. Và cảm giác thì đến rồi đi.

Cuối cùng, tôi không ăn cái bánh đó. Tôi đứng dậy, đi ra ngoài ban công. Hít thở không khí mát. Sau 5 phút, cơn thèm tan.

Đó là lần đầu tiên tôi thắng được cơn thèm mà không cần ý chí. Chỉ cần quan sát.

Làm thế nào để chánh niệm giúp giảm cortisol?

Khi bạn chánh niệm - nghĩa là chú ý vào hiện tại một cách không phán xét - cơ thể sẽ kích hoạt hệ thần kinh đối giao cảm. Đây là hệ thống làm dịu. Nó hạ cortisol xuống. Một nghiên cứu trên tạp chí Health Psychology cho thấy, 8 tuần tập chánh niệm giúp giảm 30% cortisol thức dậy ở người stress cao.

Tôi không nói bạn cần tập 8 tuần. Chỉ cần một phút dừng lại trước khi ăn. Nhìn thức ăn. Thở. Hỏi: "Mình thực sự cần gì?".

Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy câu trả lời thường không phải là "bánh".

Bài tập nhỏ: Thử ngay khi bạn muốn ăn vặt

Tuần sau, tôi áp dụng lại. Lần này không hiệu quả ngay. Có lúc tôi vẫn ăn. Nhưng tôi không đánh giá. Tôi chỉ ghi nhận: "Mình đã ăn vì stress, không phải vì đói".

Dần dần, tôi xây dựng được một thói quen: Trước khi đưa bất cứ thứ gì lên miệng, tôi dừng lại 3 giây. Nhìn nó. Hỏi: "Cơ thể mình cần gì bây giờ?". Nếu là nước, tôi uống nước. Nếu là nghỉ ngơi, tôi nhắm mắt 2 phút. Nếu thực sự đói, tôi ăn một bữa lành mạnh.

Và nếu vẫn thèm? Tôi cho phép mình ăn. Nhưng ăn một cách có ý thức: cắn từng miếng nhỏ, nhai chậm, cảm nhận vị. Lúc đó, tôi chỉ cần nửa cái bánh là thấy đủ. Thay vì cả túi.

Kết quả: Không chỉ kiểm soát cân nặng

Sau 3 tháng, tôi giảm 5 kg. Nhưng điều quan trọng hơn, tôi không còn sợ cơn thèm. Tôi biết nó chỉ là một vị khách gõ cửa. Nếu mở cửa, nó vào. Nếu không, nó đi.

Cortisol không còn điều khiển tôi. Tôi thở chậm hơn. Ngủ ngon hơn. Và khi căng thẳng thật sự, tôi không chạy đến tủ bánh nữa. Tôi chạy ra ngoài, đi bộ một vòng, hít thở.

Ăn vặt vô thức không phải là kẻ thù. Nó chỉ là tín hiệu. Tín hiệu cho thấy bạn đang cần một điều gì đó. Hãy lắng nghe.

Chiều nay, trước khi tay bạn mò vào túi bánh, hãy dừng lại. Nhìn. Thở. Hỏi: "Mình ổn không?". Câu trả lời có thể làm bạn ngạc nhiên.

Lee Nguyen
Tác giả

Lee Nguyen

Chuyên mục Tập trung

Lee Nguyen là chuyên mục Tập trung của Routinova. Các bài viết ở đây tìm hiểu vì sao ta xao nhãng, cách quay lại với việc đang làm và cách duy trì trạng thái tập trung lâu hơn. Giọng kể chuyện, chậm rãi, thường mở đầu bằng một khoảnh khắc cụ thể rồi mới đi vào phương pháp.

14 bài viết34.7k người theo dõi