Businessman's hand writing notes in a journal with black coffee beside, indoors setting.
VIẾT NHẬT KÝ

Viết nhật ký có tác dụng gì? 3 cách viết để ra quyết định sáng suốt

Một cuốn sổ không làm thay bạn. Nhưng nó có thể ngồi cạnh, lặng im, rồi chỉ ra chỗ bạn đang tự làm mình rối.

Lee NguyenLee Nguyen11 phút đọc
Chủ đề:Nhật ký và tâm lý
Trong bài viết này

Hà My ngồi một mình ở mép bàn bếp, cái quạt trần kêu lạch cạch trên đầu. Ly cà phê đã nguội, màn hình điện thoại sáng lúc 1h12, còn cô thì cứ nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn chưa trả lời: 'Mai chốt hay thôi?'. Cô lẩm bẩm: 'Mình không biết mình đang sợ cái gì nữa'.

Nghe quen không? Nhiều lúc đầu mình cũng y như vậy - nghĩ cả đêm mà vẫn không ra một quyết định tử tế. Càng cố nhét mọi thứ trong đầu, nó càng rối, càng dễ nghiêng về cảm xúc nhất thời. Thế là Hà My lấy bút, mở một cuốn sổ mỏng có góc giấy đã quăn, rồi viết đúng những gì đang chạy trong đầu, không sửa, không làm đẹp.

Chỉ vài dòng thôi, cô đã thấy thứ mình gọi là 'không biết' thật ra có ba lớp: một phần sợ mất tiền, một phần sợ bị đánh giá, phần còn lại chỉ là mệt. Từ đó, câu hỏi đổi hẳn. Không còn là 'mình có nên làm không', mà là 'mình đang thật sự muốn gì, và thứ nào chỉ là tiếng ồn?'. Viết nhật ký, đôi khi, không phải để kể ngày qua cho hay. Nó là cách kéo suy nghĩ ra khỏi đầu, đặt lên bàn, rồi nhìn nó như một món đồ vừa bị ánh đèn soi trúng.

Bước 1: Lật suy nghĩ ra giấy trước khi nó lật mình

Bước 1: Lật suy nghĩ ra giấy trước khi nó lật mình

Hải ngồi ở mép giường, đèn bàn hắt một vệt vàng lên trang trắng. Cậu nhìn chằm chằm vài phút rồi viết: 'Mình đang bực cái gì vậy?'. Chỉ một câu thôi, mà cái cục nghẹn trong ngực như bớt chật.

Kiểu viết này không cần hay. Nó chỉ cần thật, viết ngay khi đầu còn nóng. Có nghiên cứu của James W. Pennebaker cho thấy viết biểu cảm vài phút mỗi ngày giúp giảm căng thẳng và làm suy nghĩ rõ hơn sau vài ngày, nhất là khi trong đầu đang có quá nhiều thứ chen nhau.

Mình từng nghĩ viết nhật ký là ngồi than một mình. Nhưng nhiều lúc, than ra giấy lại khác hẳn than trong đầu. Trên giấy, câu nào cũng lộ mặt thật của nó.

Lỗi hay gặp là vừa viết vừa chấm điểm mình. 'Mình kém quá', 'mình lại hỏng rồi', 'sao mình dở thế'. Viết xong không nhẹ hơn, chỉ bực thêm, như tự nhét đá vào túi.

Vì thế, đừng bắt đầu bằng phán xét. Hãy chỉ ghi lại điều đang quay vòng trong đầu, kèm một chi tiết cụ thể: cuộc gọi lúc 4 giờ, email chưa trả lời, ánh mắt sếp lúc đứng dậy. Càng cụ thể, cảm xúc càng bớt mù.

Có hôm đầu óc quá rối, viết ba dòng vẫn thấy ngợp. Lúc đó, nhật ký chỉ là cái ghế tạm để ngồi xuống, không phải người gỡ rối thay mình. Nếu tim đập nhanh, tay run, hoặc muốn khóc mãi không dừng, cần thêm một người thật ngồi nghe.

Hải khép sổ lại, nhìn chữ nghiêng nghiêng dưới ánh đèn. Cậu cười rất khẽ: 'À, hóa ra mình đang sợ chứ không phải lười'.

Bước 2: Dùng cảnh buổi tối của Hải để thấy nó hiệu quả ra sao

Bước 2: Dùng cảnh buổi tối của Hải để thấy nó hiệu quả ra sao

3h sáng, Hải đứng trong căn bếp hẹp, tay ôm cốc cà phê nguội. Cái mùi đắng ấy bám ở mép bàn, lẫn trong tiếng quạt chạy đều đều từ góc nhà.

Màn hình điện thoại sáng lên trên mặt gạch. Tin nhắn của bạn nhảy tới: 'Ra uống chút không?'. Hải nhìn nó lâu đến mức ngón tay cái chạm rồi lại rút.

Hôm đó cậu vốn định đi cho khuây đầu, nhưng sổ nhật ký mở sẵn trên bàn. Chỉ một dòng thôi: 'Mình đang muốn trốn hay đang cần ngủ?'.

Cậu ngồi xuống, viết thêm ba phút. Càng viết, cái cảm giác phải đi ngay càng xẹp xuống, như ly cà phê để quên từ tối đã nguội hẳn.

Cuối cùng Hải nhắn lại: 'Mai mình gặp. Tối nay mình ở nhà'. Tin gửi xong, căn bếp yên hẳn. Tiếng quạt nghe rõ hơn, như có ai vừa tắt một cái máy đang kêu ong ong trong đầu cậu.

Cái hay là quyết định không hoành tráng gì cả. Chỉ là bớt đi một cuộc gặp khiến cậu mệt thêm, và giữ lại được một đêm để ngủ cho đàng hoàng.

Có hôm cậu vẫn ra ngoài. Nhưng sau vài dòng viết, Hải biết lúc nào mình thật sự muốn gặp người khác, lúc nào chỉ đang chạy theo cái ồn ào trong đầu.

Bước 3: Đừng biến sổ nhật ký thành tờ tự trách

Bước 3: Đừng biến sổ nhật ký thành tờ tự trách

Hạ ngồi bên bàn ăn, cây bút gõ cộc cộc lên mép sổ. Cô mở trang mới rồi viết: 'Mình thật kém, lại chọn sai nữa'. Ba dòng sau, cô đóng sổ cái rầm. Xong nhật ký mà bực thêm.

Lỗi hay gặp là viết như đang chấm điểm bản thân. Hôm nay trễ họp, quên gọi mẹ, chưa trả lời tin nhắn - thế là trang nào cũng đầy chữ 'mình dở quá'. Nhìn xong chỉ muốn tránh luôn cuốn sổ.

Nhật ký kiểu đó không soi vấn đề. Nó chỉ khoanh tròn vào cái mác 'ngu', 'lười', 'tệ' rồi dán lên trán mình. Càng đọc lại càng thấy mình nhỏ đi, trong khi điều cần nhìn là chuyện gì đã kéo mình lệch.

Có một cách khác đơn giản hơn: viết như đang điều tra. Thay vì 'mình thất bại', thử ghi 'mình trễ vì ngồi sửa một mail quá lâu'. Thay vì 'mình vô trách nhiệm', ghi 'mình quên vì tối qua ngủ lúc 1 giờ'.

Một trang như thế bớt cay. Nó tách người viết khỏi lỗi, nên đầu óc đỡ cuộn lại thành một cục. Câu hỏi đổi từ 'mình có tệ không' sang 'mình mắc ở đoạn nào'.

Lúc viết, hãy chặn tay mình ngay khi thấy chữ phán xét. Nếu câu nào có mùi kết tội, sửa nó thành sự kiện, thời điểm, hành động. 'Mình lười' đổi thành 'mình ngồi lướt điện thoại 40 phút trước khi bắt đầu'.

Nhưng cũng có lúc đừng ép mình phân tích sâu. Khi vừa cãi nhau, mắt còn cay, đầu ong ong, chỉ cần ghi đúng chuyện vừa xảy ra rồi gấp sổ lại. Trang giấy lúc đó giống cái khăn lau bàn - nó hứng bớt bẩn, không phải nơi để tự quất mình thêm một vòng.

Bước 4: Khi nào cách này không hợp

Bước 4: Khi nào cách này không hợp

Quỳnh ngồi trước cuốn sổ, bút treo lơ lửng trên mép giấy. Ngoài cửa sổ, xe máy chạy qua nghe khô khốc. Cô lẩm bẩm: 'Mình viết mãi mà đầu vẫn như rối thêm'.

Có những lúc nhật ký chỉ đủ làm một việc: giữ bạn lại khỏi cuốn đi. Khi đầu óc đang quay như quạt trần giữa trưa, chữ nghĩa không thể thay một cuộc nói chuyện thật.

Một khảo sát của Journal of Expressive Writing cho thấy viết giúp nhiều người hạ căng thẳng nhẹ, nhưng hiệu quả giảm rõ khi họ đang quá kích động hoặc quá buồn. Lúc đó, trang giấy chỉ là chỗ đặt xuống tạm thời, không phải chỗ tự gỡ hết mọi nút thắt.

Lỗi hay gặp là cố ép mình viết thật đẹp giữa lúc tay còn run. Viết xong rồi lại bực, vì câu nào cũng giống bản kiểm điểm: 'Sao mình tệ thế', 'Sao mình làm hỏng hết'.

Gặp kiểu đó, đừng ngồi cày thêm ba trang. Gập sổ lại, uống một ngụm nước, rồi gọi cho một người đủ tin để nghe bạn nói hết câu, hoặc ra khỏi phòng vài phút cho đầu nguội bớt.

Nhật ký lúc này nên làm vai phụ. Nó ghi lại mảnh vụn trong đầu, để sau khi bạn bình tĩnh hơn còn nhìn lại cho rõ, chứ không bắt nó gánh luôn một đêm quá nặng.

Quỳnh đặt bút xuống, nhìn dòng chữ còn dang dở, rồi nhắn đúng một câu: 'Tối nay mình cần nghe một giọng người thật'.

Bước 5: So sánh 3 kiểu viết để chọn đúng việc mình đang cần

Bước 5: So sánh 3 kiểu viết để chọn đúng việc mình đang cần

Trâm ngồi trước trang trắng lúc 11h17. Bên cạnh là ly nước đã nguội, màn hình vẫn sáng, mà cô chỉ nhìn một dòng duy nhất: 'Mình đang sợ điều gì nhất?'

Kiểu dòng ý thức hợp khi đầu óc chạy quá nhanh. Cứ để chữ đổ ra, lộn xộn cũng được, miễn là kéo hết đống nghĩ ngợi khỏi đầu lên giấy trước.

Kiểu phân tích hợp lúc bạn đã bớt rối. Khi đó, viết theo câu hỏi kiểu 'việc này bắt nguồn từ đâu', 'mình đang tránh điều gì' sẽ giúp nhìn ra nguyên nhân thay vì chỉ xoay vòng trong cảm giác.

Kiểu biết ơn lại hợp vào cuối ngày, lúc bạn cần hạ nhịp. Nó không giải quyết rắc rối ngay, nhưng kéo mắt mình khỏi đống thiếu hụt, để thấy hôm nay vẫn còn vài thứ đáng giữ.

Trâm từng trộn cả ba vào một trang. Năm phút đầu cô xả hết bực bội, năm phút sau bắt đầu mổ xẻ, rồi tự ép mình viết 'biết ơn' cho đủ công thức. Kết quả là càng viết càng mệt.

Lỗi hay gặp là dùng sai lúc. Đầu đang cuộn như cục chỉ mà ngồi phân tích sâu thì càng rối; ngược lại, khi đã bình hơn mà chỉ xả cảm xúc thì lại bỏ lỡ phần mình thật sự cần nhìn rõ.

Có hôm cô chỉ viết đúng một kiểu. Sáng thì dòng ý thức, trưa mới quay lại phân tích, tối thêm hai dòng biết ơn. 'Đừng bắt một trang làm hết việc của ba trang', cô lẩm bẩm rồi gập sổ lại.

Bước 6: Chọn một mẫu 5 phút rồi viết ngay tối nay

Bước 6: Chọn một mẫu 5 phút rồi viết ngay tối nay

Anh Bình ngồi ở mép giường, điện thoại úp xuống bàn. Đồng hồ chỉ 22:17, quạt trần kêu đều đều, còn đầu anh thì cứ lặp một câu: 'Mình nên nhận việc này hay không?'.

Đừng chờ lúc đầu óc yên hẳn mới viết. Chỉ cần 5 phút, một tờ giấy, và một câu mở đầu đủ kéo tay mình đi tiếp.

  1. 1 phút đầu: viết đúng 1 câu mở đầu, không sửa.
  2. 2 phút sau: đổ hết những gì đang chạy trong đầu ra giấy.
  3. 1 phút kế: gạch dưới 1 điều mình đang sợ nhất.
  4. 1 phút cuối: viết 1 lựa chọn nhỏ cho ngày mai.

Câu mở đầu mẫu có thể là: 'Mình đang lăn tăn vì...'. Hoặc ngắn hơn: 'Điều làm mình kẹt nhất là...'.

Có lúc chữ sẽ xấu, câu cụt, ý nhảy lung tung. Cũng chẳng sao, miễn là nó nằm ngoài đầu bạn.

Một lỗi hay gặp là cố viết hay ngay từ dòng đầu. Thế là 5 phút trôi qua, trang vẫn trắng, còn mình thì bực thêm một vòng.

Nếu đang quá rối, đừng ép ra quyết định lớn. Chỉ viết để gọi tên chuyện đang đè lên ngực, rồi để đó qua một đêm.

'Mình đang lăn tăn vì...'

Trang đầu mở ra, tiếng quạt vẫn quay, mà trong đầu đã bớt ồn đi một nấc.

Đêm đó, Hà My vẫn ngồi ở mép bàn bếp. Cái quạt trần còn kêu lạch cạch, nhưng cuốn sổ đã mở ra giữa bàn. Cô không chốt được ngay, chỉ viết thêm một dòng: 'Điều mình sợ nhất là gì?'. Rồi tự dừng lại. Có những quyết định không cần một cú hích lớn, chỉ cần 5 phút để cái đầu thôi ồn.

Nếu tối nay bạn cũng đang ngồi trước màn hình sáng xanh, thử làm đúng một việc thôi: lấy một tờ giấy, viết ra ba điều đang xoay trong đầu, rồi khoanh tròn điều làm mình nặng ngực nhất. Đừng viết hay. Chỉ viết thật. Biết đâu sáng mai, khi cà phê còn chưa kịp nguội, câu trả lời đã nằm đó, gọn như một dòng chữ vừa khô mực.

Câu hỏi thường gặp

Viết nhật ký bao lâu thì thấy có tác dụng?

Nhiều người thấy đầu nhẹ hơn sau 3-7 buổi viết ngắn. Nếu bạn viết mà càng rối hơn sau 1-2 tuần, thường là do đang ghi quá lan man hoặc tự phán xét quá mạnh.

Viết nhật ký buổi tối hay buổi sáng tốt hơn?

Buổi tối hợp khi bạn cần gỡ cảm xúc trong ngày. Buổi sáng hợp khi muốn chốt ưu tiên trước khi bị việc kéo đi; mỗi kiểu chỉ cần 5-10 phút.

Viết nhật ký có cần viết mỗi ngày không?

Không bắt buộc. Nếu lịch quá dày, 3 buổi mỗi tuần vẫn đủ để giữ mạch suy nghĩ; điều quan trọng là viết đều một kiểu trong vài tuần, đừng hôm nào cũng đổi cách.

Lee Nguyen

Lee Nguyen là chuyên mục Tập trung của Routinova. Các bài viết ở đây tìm hiểu vì sao ta xao nhãng, cách quay lại với việc đang làm và cách duy trì trạng thái tập trung lâu hơn. Giọng kể chuyện, chậm rãi, thường mở đầu bằng một khoảnh khắc cụ thể rồi mới đi vào phương pháp.

18 bài viết