Man sipping coffee at a modern workspace with computer and notebooks.
THÓI QUEN

Vòng lặp trì hoãn: Mẹo 2 phút giúp tôi thoát khỏi nó

Chị Hằng ngồi trước màn hình ba tiếng, tay đặt trên chuột mà vẫn không mở file. Chỉ một việc 2 phút đủ nhỏ đã kéo chị ra khỏi vòng lặp ấy.

Lee NguyenLee Nguyen10 phút đọc
Chủ đề:Tập trung và năng suất
Trong bài viết này

Chị Hằng ngồi trước màn hình lúc 11 giờ 17. Ly cà phê nguội đứng yên bên tay phải, còn file báo cáo thì mở đúng trang đầu từ gần một tiếng. Chị thở ra, lẩm bẩm: 'Mình chỉ làm một chút thôi mà sao nặng thế'. Rồi tay lại chạm vào điện thoại, lướt qua hai tin nhắn, một video, thêm năm phút nữa.

Kiểu này quen lắm. Việc không hề biến mất, nó chỉ đổi chỗ trong đầu, càng để lâu càng phình ra. Một nghiên cứu của Đại học Harvard từng chỉ ra não thường né thứ nào làm mình khó chịu ngay lập tức, dù việc đó chỉ mất vài phút. Nên ta không lười cả ngày. Ta chỉ đang đứng trước một cánh cửa hơi nặng, rồi tự thuyết phục mình ngồi thêm lát nữa.

Vấn đề là ta hay cố thắng cả buổi tối bằng một mục tiêu quá to: dọn hết bàn, viết xong bài, trả lời sạch email, rồi mới được thở. Não nghe tới đó là nó kiếm đường lui ngay. Còn nếu việc đầu tiên nhỏ đến mức gần như ngớ ngẩn, kiểu mở file, đặt tên, gõ đúng một câu, cơn né tránh không kịp bật dậy. Chỉ cần trong hai phút đầu, mọi thứ đã khác mùi. Và từ cái mùi rất nhẹ ấy, buổi tối của chị Hằng bắt đầu đổi hướng.

Chị Hằng và buổi tối bị nuốt chửng

Chị Hằng và buổi tối bị nuốt chửng

11 giờ đêm, phòng làm việc chỉ còn tiếng quạt kêu đều đều và ánh màn hình hắt lên gò má chị Hằng. Trên bàn là ly cà phê đã nguội, cạnh đó là xấp giấy cô gom từ chiều mà vẫn chưa chạm vào.

Chị ngả lưng ghế, mở lại file rồi khựng tay. Điện thoại sáng lên một lần, chị liếc qua, thở ra rất khẽ: '5 phút nữa thôi'.

Chữ nhấp nháy trên màn hình vẫn ở đó. Con trỏ đứng yên sau tên file, còn đồng hồ góc phải cứ nhảy từng phút rất nhẫn tâm.

Chị không hề lười theo kiểu nằm dài cả buổi. Cả ngày chị đã trả lời mail, họp, ăn vội hộp cơm trưa lạnh ngắt, rồi tự hứa tối sẽ làm nốt phần còn lại.

Đến lúc ngồi trước việc thật, đầu chị lại kiếm cớ. 'Để xem nốt tin nhắn', 'đợi mình tỉnh hơn chút', rồi tay tự trượt xuống điện thoại như có sợi dây vô hình kéo đi.

Cái mắc nhất thường không nằm ở việc lớn. Nó nằm ở khoảnh khắc mở file, nhìn thấy cả đống việc, rồi đứng sững vì não chưa muốn bước vào.

Chị Hằng tắt màn hình một giây, đặt hai tay lên bàn, nhìn cái quạt quay chậm trên trần. 'Thôi, chỉ mở đúng chỗ cần làm trước đã', chị nói nhỏ, như đang mặc thử một chiếc áo chưa kịp cài khuy.

Não né cảm giác khó chịu

Não né cảm giác khó chịu

Đêm đó, Hòa ngồi trước laptop, tay đặt lên phím mà vẫn không gõ. Cô nói khẽ: 'Để lát nữa làm'. Cái 'lát nữa' ấy thường đến khi mắt đã cay vì màn hình.

Không phải cô lười. Não đang tránh một cảm giác rất khó chịu: phải bắt đầu, rồi có thể thấy mình làm chậm, làm dở, hoặc rối lên ngay từ dòng đầu.

Một nghiên cứu trên 103 người lớn cho thấy mức cortisol vào buổi tối cao hơn thường đi kèm thói quen trì hoãn nhiều hơn, nhất là khi công việc khiến họ thấy căng. Cortisol là tín hiệu căng thẳng, mà căng thì não tự động tìm đường né.

Khi người ta căng, vùng não lo cho an toàn lên tiếng trước. Nó không hỏi 'làm xong thế nào', nó chỉ hỏi 'có gì khó chịu không'. Thế là ta mở tab mới, kiểm tra tin nhắn, đứng dậy lấy nước.

Lỗi hay gặp là nghĩ mình cần thêm động lực. Thực ra, nhiều lúc mình chỉ cần bớt mùi đáng ngại của việc đầu tiên. Một việc mơ hồ, to đùng, dễ làm não phanh gấp ngay cửa vào.

Vậy nên đừng ép bản thân 'làm luôn cả việc'. Chỉ cần hạ nó xuống mức não chưa kịp phản đối: mở file, viết một câu, hoặc kéo ghế ngồi đúng chỗ. Mục tiêu ở đây là vượt qua cú khựng đầu tiên.

Có hôm Hòa chỉ ngồi nhìn tiêu đề trong 2 phút. Không gì huy hoàng cả, chỉ là tiếng quạt vẫn chạy và con trỏ nhấp nháy trên nền trắng. Nhưng khi tay đã chạm vào việc, cái ghế bớt lạnh đi hẳn.

Sai ở chỗ cố làm việc quá to

Sai ở chỗ cố làm việc quá to

Hải ngồi trước cái laptop mở sẵn. File báo cáo nằm im trên màn hình, còn tay anh thì lướt điện thoại từ lúc nào không hay.

Ban đầu anh định 'làm luôn cho xong'. Rồi mắt nhảy sang một tin nhắn, sang một video ngắn, sang thêm mười phút trôi mất như không có gì xảy ra.

Lỗi nằm ở chỗ việc được phóng to quá sớm. Não nhìn thấy một cục nợ lớn, liền kiếm đường né.

Một kiểu khác cũng quen lắm: định dọn cả phòng, nhưng vừa nhìn đống đồ dưới sàn đã muốn ngồi xuống nghỉ. Kết quả là không món nào được chạm vào, chỉ có cái ghế kéo ra rồi lại đẩy vào.

Người ta hay tưởng mình lười. Thực ra nhiều lúc chỉ là mục tiêu quá nặng, nặng tới mức tay chưa kịp chạm đã muốn rút lại.

Cách gỡ là thu việc xuống thành một động tác nhỏ đến buồn cười. Mở đúng file đó, đặt điện thoại úp xuống, xóa hết thứ đang nằm trên mặt bàn trong 2 phút đầu.

Nếu việc của bạn là dọn phòng, đừng bắt mình dọn cả căn. Chỉ nhặt chiếc tất dưới sàn, rồi đứng yên thêm một nhịp - nhiều khi chính nhịp đó mới kéo được bước kế tiếp.

Hai phút đầu tiên phải nhỏ đến mức buồn cười

Hai phút đầu tiên phải nhỏ đến mức buồn cười

Anh Duy đứng trước đôi giày chạy bộ, nhìn đồng hồ rồi cười khẩy. 'Chạy 30 phút' nghe như một cuộc hẹn nghiêm túc, còn 'mang giày vào' chỉ là động tác lười biếng nhất đời.

Chính cái phần buồn cười đó mới cứu được việc bắt đầu. Hai phút đầu không cần đẹp, không cần đủ bài bản, chỉ cần nhỏ đến mức não chưa kịp bày ra lý do thoái lui.

Tôi từng thử trên một file báo cáo. Nếu đặt mục tiêu 'làm xong phần phân tích', tôi mở ra rồi lại nhìn điện thoại ba lần. Nhưng nếu chỉ nói 'mở file, đặt con trỏ vào dòng đầu', tay tôi đi trước đầu óc.

Đừng biến 2 phút thành bài kiểm tra ý chí. Nó chỉ là cái hích đầu gối, giống như bước ra khỏi ghế, kéo khóa áo khoác, chạm tay vào bàn phím.

Lỗi hay gặp là nhét cả việc lớn vào 2 phút. Dọn phòng mà nghĩ phải xong hết, viết bài mà đòi ra hẳn 800 chữ, thế là đứng hình ngay cửa.

Cách làm gọn hơn nhiều: chia việc thành bản mở đầu ngắn nhất. Mang giày chạy bộ. Mở tài liệu. Gom rác vào một túi. Làm xong phần đó, dừng cũng được.

Có ngoại lệ nhé. Việc cần chuẩn bị nhiều bước, như nấu mâm cơm đông người hay ráp một báo cáo dài, 2 phút chỉ đủ khởi động. Nó không thay được kế hoạch, nhưng đủ để bạn thôi ngồi nhìn việc trôi qua trước mặt.

Khi nào mẹo này không hợp

Khi nào mẹo này không hợp

Hồi An Khuê phải sửa lại bộ báo cáo dài gần 40 trang, cô thử đúng kiểu '2 phút'. Kết quả chỉ là mở file, nhìn mấy tab dang dở, rồi thở ra.

Việc kiểu đó không cần một cú hích nhỏ nữa. Nó cần một khung khác, vì bản thân nó đã có quá nhiều bước chồng lên nhau.

Mẹo 2 phút hợp nhất khi điểm bắt đầu đang bị thổi phồng. Còn nếu đầu việc cần gom tài liệu, chờ phản hồi, sắp lịch, rồi mới làm tiếp, 2 phút chỉ là cái nấc thang đầu.

Có hôm mình kiệt sức đến mức ngồi thẳng lưng cũng thấy nặng. Lúc đó, ép bản thân 'làm 2 phút' không cứu được gì nhiều, nó chỉ giúp mình chạm tay vào việc thôi.

Lỗi hay gặp là lấy một việc nhiều tầng rồi ép nó thành một động tác. Dọn cả phòng mà chỉ định 'làm 2 phút' thì thường thành đứng giữa đống đồ, cầm chiếc áo, rồi bỏ xuống.

Vậy nên cứ tách nó ra trước. 'Mở laptop' khác hẳn 'viết xong email', 'đặt chổi cạnh cửa' khác hẳn 'quét xong bếp'.

Với những việc nặng thật sự, 2 phút chỉ là cái chạm đầu ngón tay lên tay nắm cửa. Cửa vẫn còn đó, nhưng ít nhất bàn tay đã đặt lên rồi.

Từ một chiếc tất rơi xuống sàn

Từ một chiếc tất rơi xuống sàn

Chiếc tất rơi khỏi mép ghế, chạm xuống nền gạch nghe 'cộp' một cái rất khẽ. Thuở đó, An đứng nhìn nó một nhịp, rồi cúi xuống nhặt luôn cốc cà phê nguội cạnh chân bàn.

Sàn nhà lạnh dưới bàn chân. Tiếng kéo ghế cứa qua nền nghe rít một đường mỏng, rồi căn phòng bỗng có cảm giác đã đổi hướng, dù chỉ mới đổi một chút.

An bảo: 'Tôi chỉ nhặt cái tất thôi mà'. Nhưng khi đã cúi xuống, tay đã chạm vào mép ghế, mắt đã quét qua mặt bàn, cái đầu ngừng tranh cãi lâu như lúc còn đứng yên.

Đứng yên giống như chiếc xe còn tắt máy. Còn lăn bánh rồi, dù chỉ một mét, tay lái bớt cứng thấy rõ.

Cái hay nằm ở chỗ đó: không cần hứa làm xong cả việc. Chỉ cần mở tập tin, kéo ghế, đặt tay lên bàn phím, hoặc gập đôi chiếc áo đang nằm lộn xộn trên ghế.

Nhiều người kẹt ở chỗ muốn bước đầu phải đẹp. Họ nhìn đống việc như nhìn một căn phòng bừa bộn, rồi tự nhủ phải dọn hết mới bắt đầu, thành ra ngồi chết dí.

Với vài việc, hai phút chỉ là cú hích đầu. Nhưng với những buổi đầu não nặng như chì, cái cúi xuống nhặt chiếc tất ấy đã đủ làm cả căn phòng nghiêng về phía trước.

Chị Hằng kéo ghế lại, không mở cả file nữa. Chị chỉ gõ một dòng tiêu đề, rồi đứng dậy nhặt chiếc tất rơi xuống sàn trước khi ngồi xuống lần nữa. Hai phút nghe như trò đùa, nhưng chính cái trò đùa ấy làm căn phòng bớt nặng đi. Ly cà phê nguội vẫn ở đó, còn con trỏ nhấp nháy trên màn hình đã chịu đi tiếp thay vì nằm im nhìn chị.

Mai mà thấy mình lại ngồi trước thứ đang né, thử đừng hứa sẽ làm xong. Chỉ cần tự nói: 'hai phút thôi'. Mở đúng một tab. Viết đúng một câu. Nhặt đúng một món trên bàn. Nếu mọi thứ vẫn ì ra, ít nhất bạn cũng không phải ngồi nhìn nó lớn thêm trong im lặng. Và đôi khi, cái cánh cửa nặng nhất chỉ cần một cái đẩy rất nhẹ để kêu 'cạch'.

Lee Nguyen

Lee Nguyen là chuyên mục Tập trung của Routinova. Các bài viết ở đây tìm hiểu vì sao ta xao nhãng, cách quay lại với việc đang làm và cách duy trì trạng thái tập trung lâu hơn. Giọng kể chuyện, chậm rãi, thường mở đầu bằng một khoảnh khắc cụ thể rồi mới đi vào phương pháp.

17 bài viết