Top view of a minimalist workspace featuring a laptop, gadgets, and stationery on a clean desk.
NĂNG SUẤT

Năng suất công thức 3 biến: đừng đếm giờ làm nữa

Đừng lấy số giờ ngồi bàn làm thước đo. Một năng suất công thức gọn hơn là nhìn vào đầu ra, độ tập trung và thời gian hồi phục sau mỗi nhịp làm việc.

Alex ChenAlex Chen8 phút đọc
Chủ đề:Tập trung và năng suất
Trong bài viết này

10 giờ 17. Màn hình hiện 6 tab, cốc cà phê nguội, đồng hồ thì chạy như trêu. Cả buổi sáng bạn ngồi lì 3 tiếng, nhưng cuối ngày lại thấy mình chỉ làm được một việc tử tế. Cái cảm giác 'mình bận lắm' nghe rất quen, rồi nhìn lại chẳng có gì nằm trên bàn.

Vấn đề nằm ở chỗ nhiều người đang đếm giờ như đếm tiền lẻ. Ngồi lâu chưa chắc ra việc. Cắt bớt mạng xã hội cũng chưa đủ. Muốn nhìn đúng năng suất, phải nhìn vào đầu ra, độ tập trung và thời gian hồi phục - ba thứ này mới nói thật về một ngày làm việc, còn số giờ chỉ hay làm ta tưởng mình đang tiến bộ.

Công thức 3 biến dùng để nhìn đúng năng suất

Công thức 3 biến dùng để nhìn đúng năng suất

Nếu cứ nhìn đồng hồ, ta dễ nhầm 'ngồi lâu' thành 'làm tốt'. Một nghiên cứu của OECD từng chỉ ra: ở các nước làm việc nhiều giờ, năng suất lại không tăng tương ứng, có nơi còn chững xuống. Ngồi thêm 2 tiếng không tự biến thành thêm giá trị.

Vì thế, nhìn năng suất bằng 3 biến sẽ tỉnh hơn: đầu ra, độ tập trung, thời gian hồi phục. Ba thứ này kéo nhau đi cùng một lúc. Thiếu một biến, bức tranh lệch ngay.

Nghe có vẻ khô? Không đâu. Một người có thể trả lời email cả buổi, nhưng nếu đầu ra chỉ là một file nháp lỏng lẻo, thì ngày đó không hẳn hiệu quả. Ngược lại, có hôm làm ít giờ mà xong đúng thứ cần, đầu óc vẫn còn nhẹ.

Lỗi hay gặp là lấy sự mệt làm bằng chứng cho năng suất. Mình ngồi đến 9 giờ tối, mắt cay, vai cứng, rồi tự khen hôm nay 'cày tốt'. Nhưng mệt không nói lên được gì nếu kết quả nhạt, còn đầu óc hôm sau thì đơ.

Khung này cũng không phải để chấm điểm đạo đức. Nó chỉ nhắc một chuyện rất thẳng: đừng hỏi 'mình đã ngồi bao lâu', hãy hỏi 'mình tạo ra gì, tập trung ra sao, và có kịp hồi lại không'. Khi 3 câu đó không khớp, cái ghế văn phòng chỉ đang giữ bạn lại thôi.

Một buổi làm việc trông bận nhưng chẳng ra gì

Một buổi làm việc trông bận nhưng chẳng ra gì

Máy lạnh chạy đều đều. Màn hình sáng trắng, ly cà phê để bên cạnh nguội ngắt từ lúc nào không hay. Bạn ngồi lì 3 tiếng, lưng dính vào ghế, tay vẫn bấm chuột, nhưng cuối buổi chỉ có một file nháp và 14 tab mở dở.

Cái khó chịu là nó trông như một buổi làm việc tử tế. Tin nhắn gửi đi đều, biểu đồ trông có vẻ chạy, đầu vẫn đau âm ỉ vì phải giữ mắt trên màn hình quá lâu. Nhưng nếu chỉ nhìn đồng hồ, bạn sẽ tưởng mình vừa làm được nhiều lắm.

Thật ra, mình cũng từng cãi kiểu này. 'Ngồi đủ lâu thì kiểu gì cũng ra việc' - nghe hợp lý, đến khi nhìn lại mới thấy phần lớn thời gian trôi trong việc sửa một câu, lướt mail, rồi quay lại nhìn cốc cà phê như thể nó sẽ tự trả lời hộ mình.

Lỗi hay gặp là nhầm cái mệt với cái có ích. Càng ngồi lâu, càng dễ tự thưởng cho mình cảm giác 'hôm nay cũng cày ác', trong khi đầu ra vẫn lỏng lẻo như một bản nháp chưa dám gửi.

Nếu muốn nhìn rõ hơn, đừng chỉ hỏi 'mình ngồi bao lâu'. Hãy tự hỏi một câu đơn giản hơn: sau 3 tiếng đó, còn lại gì trên bàn, còn bao nhiêu pin để làm tiếp, và việc ấy có thực sự tiến lên không. Có hôm câu trả lời khá đau, nhưng ít nhất nó thật.

Lỗi hay gặp khi tự chấm năng suất

Lỗi hay gặp khi tự chấm năng suất

Lỗi phổ biến nhất là nhầm bận với có đầu ra. Màn hình sáng cả ngày, hộp thư mở liên tục, ai nhờ gì cũng gật đầu. Nhìn ngoài thì kín lịch, nhưng việc thật chưa đi xa bao nhiêu.

Nhiều người còn tự an ủi bằng câu 'xong rồi mà'. Xong 12 việc lặt vặt không bằng hoàn thành 1 việc khó, tử tế. Nếu cuối ngày chỉ nhớ mình đã chạy quanh bàn làm việc, có khi đó là dấu hiệu xấu chứ không phải tốt.

Nghe có vẻ hơi gắt, nhưng năng suất không nằm ở số lần chạm bàn phím. Nó nằm ở chỗ bạn có ngồi đủ sâu để làm ra thứ dùng được hay không. Làm nhanh mà đầu óc nhảy liên tục thì kết quả thường méo mó.

Lỗi hay gặp nữa là chỉ đếm việc hoàn thành, rồi bỏ qua chất lượng tập trung. Có người trả lời 40 tin nhắn, sửa 6 file, họp 3 vòng, rồi bảo 'hôm nay hiệu quả'. Nhưng cả buổi không có đoạn nào thật sự yên để nghĩ.

Cách tự tránh rất đơn giản: trước khi tự khen mình, hỏi ngược lại một câu - 'Có thứ gì nhìn vào là dùng được chưa?' Nếu câu trả lời chỉ là 'em đã xử lý hết rồi', mà không chỉ ra được đầu ra rõ ràng, thì hôm đó bạn đang đếm độ ồn. Trừ những ngày phải phản ứng liên tục, câu này vẫn đủ sắc để soi lại mình ngay tối nay.

Khi công thức này không hợp

Khi công thức này không hợp

Có những ngày, công thức 3 biến phải lùi xuống một bước. Ca đêm, xử lý sự cố, trực khách sạn, trực tổng đài - lúc đó bạn không ngồi để tạo đầu ra theo nhịp quen. Bạn đang phản ứng liên tục, nên cái cần nhìn trước là mức sẵn sàng, không phải số giờ đẹp trên lịch.

Một đội kỹ thuật từng nói thẳng: 'Ca này chỉ cần máy chạy lại, còn bao lâu ngồi máy tính không quan trọng'. Nghe hơi ngược, nhưng đúng. Trong 8 tiếng trực, họ có thể chỉ sửa 2 việc lớn, rồi chờ thêm 6 tiếng.

Người hay sai ở đây là cố ép mọi thứ vào cùng một khuôn. Họ tự chấm điểm rồi thấy mình 'kém năng suất' chỉ vì hôm đó phần lớn thời gian là chờ tín hiệu, nghe điện thoại, chạy qua chạy lại. Kiểu công việc này mà lấy đầu ra đếm như bài văn phòng thì lệch ngay.

Cách dùng khác đi. Với ngày phản ứng liên tục, hãy ghi theo ca: có sự cố nào được xử lý, mức căng sau ca ra sao, có ngủ bù hay nghỉ bù được không. Nếu hôm đó bạn giữ được đầu óc tỉnh và không bung ra ở phút cuối, thế đã là một kết quả.

Thế nên không phải lúc nào cũng hỏi 'làm được bao nhiêu'. Có lúc câu đúng hơn là 'mình còn đủ lực để đứng vững thêm bao lâu'.

Đo bằng giờ và đo bằng đầu ra khác nhau thế nào

Đo bằng giờ và đo bằng đầu ra khác nhau thế nào

Đếm giờ ngồi bàn chỉ nói một chuyện: bạn đã ở đó bao lâu. Nó không nói hôm nay bạn làm xong gì, hay đầu óc có thật sự còn sáng không.

Đo bằng đầu ra thì khác hẳn. Một người ngồi 4 tiếng nhưng chốt được 2 việc khó, tập trung sâu, rồi còn đủ tỉnh táo để làm tiếp hôm sau, thường đáng giá hơn người ngồi 9 tiếng mà chỉ kịp trả lời mail lặt vặt.

Mình từng thấy kiểu nhầm này khá nhiều: hết ngày thì checklist dài, nhưng mở file ra vẫn toàn sửa chữa vụn vặt. Trông giống bận rộn, nhưng phần nặng nhất của công việc lại không nhúc nhích.

Điểm khó là nhiều người chỉ nhìn 'đã ngồi bao lâu' vì nó dễ đếm. Còn đầu ra, mức tập trung, thời gian hồi phục mới khó, nhưng chính ba thứ đó nói thật hơn về một ngày làm việc.

Nếu muốn đổi cách nhìn, cứ tự hỏi 3 câu rất thẳng: hôm nay xong gì, lúc làm có bị kéo đi liên tục không, và sau đó còn sức để làm việc tiếp hay phải nằm im một lúc. Có ngày ít giờ mà gọn như cắt giấy, có ngày nhiều giờ mà chỉ là kéo lê ghế từ sáng tới chiều.

Đêm nay, thử nhìn lại cái ngày của mình bằng 3 câu rất ngắn: 'mình đã tạo ra gì', 'mình có tập trung thật không', 'mình đã nghỉ đủ để mai còn làm tiếp chưa'. Ba câu đó chậm hơn việc nhìn đồng hồ, nhưng thật hơn nhiều. Có khi 2 tiếng làm sâu còn đáng giá hơn 6 tiếng ngồi lì với mắt dán vào màn hình.

Nếu muốn bắt đầu ngay, tối nay chỉ cần ghi một dòng trước khi tắt máy: 'hôm nay mình tạo ra được gì'. Không cần đẹp. Chỉ cần thật. Mai mở máy ra, bạn sẽ biết mình đang làm việc, hay chỉ đang ngồi cạnh cái đồng hồ đang chạy.

Alex Chen

Alex Chen là chuyên mục Công nghệ và Thói quen của Routinova. Các bài viết ở đây bàn về cách công cụ và công nghệ định hình lối làm việc của chúng ta, thử nghiệm nhiều công cụ rồi nói thẳng cái nào đáng dùng, cái nào nên bỏ. Giọng thân mật, thực dụng, đi thẳng vào cách làm được ngay.

20 bài viết