A person holds a brown coffee cup near a laptop on a clean white desk, perfect for remote work themes.
TẬP TRUNG

Mất tập trung khi làm việc tại nhà: 3 bước lấy lại focus (có bằng chứng)

Mất 23 phút để não quay lại việc sau một lần bị ngắt quãng. Bài này chỉ cách giảm số lần đó bằng kỹ thuật Pomodoro, cách ngồi và cách chặn xao nhãng.

Mia TranMia Tran12 phút đọc
Chủ đề:Tập trung và năng suất
Trong bài viết này

23 phút. Đó là thời gian não cần để quay lại sau một lần bị cắt ngang. Nghe hơi vô lý, vì nhiều người vẫn tự thưởng cho mình câu 'mình chỉ liếc điện thoại 10 giây thôi mà'. Rồi 10 giây thành 2 phút, hộp thư thành tin nhắn, tin nhắn thành một cuộc lạc đề dài hơn cả việc cần làm.

Làm việc tại nhà làm chuyện này tệ hơn. Không phải vì ghế xấu hay bàn chật. Vấn đề nằm ở số lần bạn bị kéo khỏi việc đang làm - chuông giao hàng, tab mới, thông báo, tự nhiên nhớ ra cái hóa đơn chưa trả. Não không cần bạn làm gì quá ngu ngốc mới mất tập trung. Chỉ cần bạn để nó đổi kênh đủ nhiều lần trong ngày. Khó nghe, nhưng đúng: bạn không thiếu kỷ luật bằng cách ngồi lì và tự mắng mình.

Muốn lấy lại focus, mục tiêu không phải là biến bản thân thành máy. Mục tiêu là giảm số lần não phải chuyển hướng. Khi ít bị giật ra khỏi nhịp, nó mới có cơ hội đi sâu vào việc. Và khi đã vào nhịp rồi, bạn sẽ thấy cái cảm giác rất quen: mở máy lúc 9 giờ, ngẩng lên thì cà phê nguội, nhưng việc vẫn chạy. Đó mới là tập trung thật.

Mỗi lần bị ngắt quãng, não mất 23 phút để quay lại

Mỗi lần bị ngắt quãng, não mất 23 phút để quay lại

23 phút nghe thì như một cái nhíu mày. Nhưng cộng đủ vài lần trong buổi sáng, nó thành cả một buổi làm việc bị rò rỉ từng mảng nhỏ.

Giáo sư Gloria Mark từng ghi nhận một điều khó chịu: sau mỗi lần bị kéo ra khỏi việc đang làm, con người cần trung bình khoảng 23 phút 15 giây để quay lại nhịp cũ. Không phải vài giây bấm nút là xong. Não không hoạt động như tab trình duyệt.

Điều đáng ngại hơn là số lần ngắt quãng không hề ít. Trong một số nghiên cứu về môi trường văn phòng, người lao động bị chen ngang trung bình vài phút một lần, rồi lại phải tự lôi mình về từ đầu.

Nhiều người vẫn phản biện: 'Mình quen đa nhiệm rồi'. Nghe mạnh miệng đấy, nhưng thường chỉ là quen với cảm giác bận. Bận khác xa với tiến bộ.

Vấn đề nằm ở chỗ mỗi lần kiểm tra một tin nhắn, trả lời một câu hỏi lặt vặt, hay liếc sang việc khác, bạn không mất đúng 10 giây như mình vẫn tự an ủi. Bạn mất cả phần đà vừa xây xong.

Thế nên cảm giác làm cả buổi mà chẳng xong gì không phải do bạn lười. Nó thường là tổng của 6, 8, có khi 12 lần bị kéo lệch khỏi đường ray. Cái giá thật sự nằm ở những cú ngoái đầu rất nhỏ.

Thành ra câu hỏi không phải là 'mình có đủ kỷ luật không'. Câu hỏi là: trong một ngày, có bao nhiêu lần não bị bắt đứng dậy giữa chừng.

Dọn bàn như đang chuẩn bị cho một ca làm thật

Dọn bàn như đang chuẩn bị cho một ca làm thật

Bàn làm việc tại nhà thường không giống bàn làm việc. Nó giống một bãi đáp tạm: cốc cà phê nguội một nửa, giấy ghi chú chồng lên nhau, sạc điện thoại quấn thành cục dưới mép bàn.

Não nhìn cảnh đó rồi tự hiểu ngay: chỗ này không dành riêng cho một việc. Chỉ cần điện thoại rung nhẹ, hoặc tiếng kéo ghế từ phòng bên cạnh, dòng nghĩ bị bẻ lái rất nhanh.

Mình không tin chuyện 'chỉ cần có ý chí là đủ'. Nếu bàn còn lẫn đồ ăn sáng, hóa đơn, tai nghe, não sẽ tiếp tục quét quanh phòng thay vì bám vào màn hình.

Lỗi hay gặp là dọn bàn theo kiểu thẩm mỹ, không theo kiểu chống xao nhãng. Lau cho sạch, rồi để lại đúng cái thứ làm bạn ngứa tay nhất: điện thoại nằm ngửa, mở màn hình, ngay cạnh chuột.

Cách sửa khá khô khan nhưng hiệu quả: giữ trên mặt bàn đúng những thứ phục vụ một việc chính. Máy tính, sổ, bút, nước. Mọi thứ khác cho vào một hộp, rồi đẩy ra khỏi tầm mắt.

Ánh sáng cũng đáng tiền hơn người ta tưởng. Nếu ngồi quay lưng ra cửa sổ, bóng đổ và chói màn hình sẽ âm thầm bào sự tập trung; đổi hướng ngồi một chút, bạn thấy đầu đỡ mỏi hơn hẳn.

Tiếng ồn trong nhà thì đừng mơ triệt tiêu hoàn toàn. Chỉ cần giảm nó xuống mức không còn kéo mắt bạn đi là đủ. Đóng cửa, chọn một góc cố định, và để cái bàn đó nói một câu rất rõ: 'ngồi xuống, làm việc đi'.

Lỗi hay gặp: mở máy rồi để mọi thứ cùng tranh việc

Lỗi hay gặp: mở máy rồi để mọi thứ cùng tranh việc

Có một kiểu bắt đầu ngày làm rất quen: mở laptop, mở thêm Slack, mail, Zalo, rồi để 14 tab nằm đó như một cái chợ. Bạn chưa làm việc, nhưng não đã bị kéo đi trước.

Vấn đề không nằm ở thiếu kỷ luật. Nó nằm ở chỗ bạn cho quá nhiều thứ đứng ngay cửa vào cùng lúc.

Các nghiên cứu về attention residue nói khá khó nghe mà đúng: sau khi đổi qua một việc khác, một phần đầu óc vẫn mắc ở việc cũ. Nói thẳng ra, bạn tưởng mình đang làm 1 việc, nhưng thật ra đang ôm 4 mảnh việc vụn.

Lỗi phổ biến nhất là giữ chat bật sẵn rồi vừa gõ vừa trả lời. Mỗi tin nhắn kiểu 'em hỏi chút' nghe nhẹ tênh, nhưng nó bẻ đôi nhịp làm việc nhanh hơn bạn nghĩ.

Có người còn tự bào chữa: 'Mình phải phản hồi nhanh mới chuyên nghiệp'. Nghe hay đấy, nhưng nếu 20 phút lại nhảy sang một câu hỏi vụn, cả buổi sáng chỉ còn lại cảm giác bận rộn.

Cách sửa rất đơn giản, không màu mè: mở đúng một cửa sổ cho việc chính, chat để im hoặc tắt thông báo, mail chỉ xem vào một khung giờ. Nếu cần, ghi ra mẩu giấy ba việc đang chờ và để nó ngoài màn hình, đừng để nó chen vào mắt.

Ngoại lệ là lúc bạn thực sự phải trực phản hồi, như hỗ trợ khách hay xử lý sự cố. Khi đó, đừng giả vờ đang 'tập trung sâu' - hãy chấp nhận đó là ngày xử lý tín hiệu, không phải ngày làm việc liền mạch.

Khi kỹ thuật Pomodoro không hợp nhịp công việc của bạn

Khi kỹ thuật Pomodoro không hợp nhịp công việc của bạn

25 phút nghe rất gọn. Nhưng không phải việc nào cũng chịu ngồi ngoan trong cái khung đó.

Nếu bạn đang viết, dựng video, sửa code, hay đọc tài liệu dài, não thường cần một đoạn đủ sâu để 'vào guồng'. Cắt giữa chừng lúc đồng hồ vừa kêu là kiểu tự nhắc mình: 'à, ra là mình đang làm dở'.

Khá nhiều người bảo Pomodoro giúp giữ kỷ luật. Đúng, khi việc của bạn có nhiều mảnh nhỏ, ít nhập vai. Sai ngay khi đầu việc cần dòng suy nghĩ dài, vì 25 phút đôi lúc chỉ đủ làm nóng máy.

Lỗi hay gặp là cố tuân thủ như luật cứng. Đến phút 20 thì ý đang lên, chuông reo, bạn đứng dậy lấy nước, quay lại thì mạch rơi mất, rồi bực mình vì 'sao mình lười thế'. Không, đó không phải lười. Đó là khung giờ sai nhịp.

Thay vì 25-5, thử 45-15 hoặc 50-10 nếu công việc cần độ sâu. Còn nếu nhà có con nhỏ, đừng mơ phiên dài đẹp như sách; 15-20 phút tập trung, rồi nghỉ ngắn chủ động, thường thực tế hơn nhiều.

Mình cũng không tin vào cái kiểu thần thánh hóa một công thức. Có ngày bạn chỉ cần đủ lâu để qua đoạn khó nhất, chứ không cần đủ đẹp để chụp màn hình.

Điểm mấu chốt là chọn nhịp ít phá mạch nhất. Nếu chuông đang cắt phăng dòng nghĩ của bạn, thì vấn đề không nằm ở ý chí - nó nằm ở chiếc đồng hồ.

Pomodoro linh hoạt khác gì kiểu kỷ luật cứng

Pomodoro linh hoạt khác gì kiểu kỷ luật cứng

25 phút làm, 5 phút nghỉ nghe rất gọn. Vấn đề là não không đọc bảng Excel, nó đọc nhịp công việc. Có việc vào guồng sau 12 phút. Có việc phải đợi 40 phút mới nóng máy.

Pomodoro cổ điển thắng ở chỗ dễ bắt đầu. Bạn nhìn đồng hồ, biết mình chỉ cần cày một đoạn ngắn. Nhưng nó thua khi nhiệm vụ cần mạch dài, như viết bản nháp hay sửa số liệu. Cứ chuông reo đúng lúc đang vào đà thì khá bực.

Phiên linh hoạt kiểu 45-15, hoặc 50-10, cho bạn thêm khoảng thở để không bị cắt vụn. Đổi lại, nó đòi bạn tự canh nhịp hơn. Nếu bạn hay lén nhìn điện thoại, khung dài quá lại thành cái cớ để trôi mất nửa buổi.

Lỗi hay gặp là thần thánh hóa con số 25. Nghe như công thức chuẩn, nhưng thực ra chỉ là một mốc dễ nhớ. Cái cần giữ không phải số phút đẹp mắt, mà là số lần não bị kéo đi ít hơn.

Mình thấy cách ổn nhất là chọn theo loại việc. Việc lặt vặt, trả lời mail, gom 10 việc nhỏ - 25-5 khá hợp. Việc cần đào sâu, viết, phân tích - 45-15 thường đỡ bị gãy mạch hơn.

Còn nếu bạn cứ ngồi 45 phút mà mắt vẫn lia sang tab chat mỗi 3 phút, đừng tự nhận kém kỷ luật. Khi đó vấn đề không nằm ở ý chí, mà ở nhịp đang quá dài so với sức kéo hiện tại.

Chọn một khung, giữ nó 3 ngày, rồi xem bạn có còn phải liếc đồng hồ liên tục không. Nếu vẫn phải lôi mình quay lại quá nhiều lần, khung đó chưa hợp. Đổi nhịp còn đỡ hơn ngồi lì rồi bực mình với chính mình.

Một đổi nhỏ trong 3 ngày đầu

Một đổi nhỏ trong 3 ngày đầu

Đừng sửa cả cuộc đời làm việc tại nhà trong một buổi sáng. Chỉ cần chọn một khung tập trung duy nhất, 45 phút chẳng hạn, và giữ nó trong 3 ngày đầu.

Trong 45 phút đó, tắt đúng một thứ hay kéo bạn đi nhất. Có thể là thông báo email, Slack, hay cái chuông báo hàng chục lần vì ai đó thích hỏi 'em ơi'.

Não không ghét công việc. Nó ghét bị đổi mạch liên tục. Bạn càng ít bị gọi ra khỏi việc, nó càng ít phải trả giá để quay lại.

Mình biết mẹo này nghe nhỏ quá. Nhưng nhỏ mới sống được qua ngày bận, chứ kế hoạch hoành tráng thường chết ở chỗ 'để mai'.

Lỗi hay gặp là vừa tắt bớt xao nhãng, vừa mở thêm một chiến trường mới: tab vẫn bật, nhóm chat vẫn sáng, điện thoại vẫn úp ngửa trên bàn. Nhìn thì có vẻ sẵn sàng, thực ra là đang mời não nhảy qua nhảy lại.

Trong 3 ngày đầu, chỉ ghi một dòng cuối buổi: 'Mình bị kéo ra khỏi việc mấy lần?'. Không cần đẹp, không cần giải thích dài. Con số đó cho bạn biết cái gì đang cắt vụn sự tập trung, thay vì đoán mò rồi tự mắng mình.

Nếu 3 ngày đầu vẫn loạn, đừng tăng kỷ luật. Hãy thu hẹp thêm một nấc: một cửa sổ làm việc, một thông báo tắt hẳn, một việc chính mỗi phiên. Cái đầu bớt bị giật dây thì nó mới chịu ngồi yên lâu hơn một chút.

Hôm nay, đừng cố 'tập trung hơn'. Làm cái dễ hơn nhiều: trước khi mở tab đầu tiên, tắt 3 nguồn kéo não của bạn ra khỏi việc. Một là thông báo. Hai là email. Ba là những tab không phục vụ đúng nhiệm vụ đang làm. Chỉ vậy thôi. Nếu bạn làm việc sâu 90 phút mà bị kéo 6 lần, bạn đã đốt gần 2 tiếng để quay lại nhịp. Con số này không dễ nghe, nhưng nó giải thích vì sao ngồi cả buổi vẫn thấy mình như vừa làm nửa việc.

Mình vẫn nhớ cái cảm giác mở máy lúc 9 giờ, ngẩng lên thấy cà phê nguội, nhưng việc chưa đi đâu cả. Sự khác biệt không nằm ở ý chí siêu nhân. Nó nằm ở số lần bạn tự cắt mình khỏi dòng suy nghĩ. Giảm được mấy cú giật đó, đầu óc sẽ đỡ tản mạn ngay. Nếu hôm nay bạn chỉ làm được một việc, hãy làm việc này trước bàn phím: dọn đường cho não, rồi mới đòi nó chạy nhanh.

Câu hỏi thường gặp

Nhà ồn thì làm sao đỡ mất tập trung khi làm việc?

Nếu tiếng ồn là thứ kéo bạn ra khỏi việc, nút tai hoặc tiếng trắng thường hữu ích hơn cố ngồi chịu. Nhưng nếu nhà hay có người gọi đột xuất, bạn nên gom thời gian trả lời tin nhắn theo lô thay vì bật chat cả ngày.

Vì sao càng cố tập trung lại càng dễ xao nhãng?

Vì não không thích phải giữ quá nhiều thứ mở cùng lúc. Càng ép mình làm trong một môi trường đầy tín hiệu, bạn càng phải tự kéo mình về liên tục, và cái mệt đó tích lại rất nhanh.

Mia Tran

Mia Tran là chuyên mục Năng suất của Routinova. Các bài viết ở đây xoay quanh làm việc sâu, quản lý thời gian và cách giữ sự chú ý vào việc quan trọng. Giọng viết thẳng thắn, thích mở đầu bằng một con số hoặc một quan sát ngược với số đông, và ưu tiên những bước bạn làm được ngay thay vì lý thuyết.

36 bài viết